My schedule

- Một tách cafe sớm
- Đọc báo
- Lướt web
- Đọc truyện

Thursday, August 30, 2007

Một lời cảm ơn



Thật ra, hôm nọ đọc được truyện "Giấy chứng nhận ..Người" của Úc Thanh trong blog một người bạn tôi mới nhớ ra Kho lưu trữ của mình . Quên bén mất

Đây không phải blog thường trực của tôi, chỉ là một nơi để tôi lưu trữ và chia sẻ những câu chuyện tôi từng đọc, có khi là thích quá phải chia sẻ, có khi chỉ đơn giản nhón ra một câu chuyện trong hộp lưu trữ của mình và post lên. Tôi rất may mắn vì vừa có bạn thân vừa quen biết nhiều người có sở thích đọc nên có cơ hội đọc và giữ khá nhiều những câu chuyện nho nhỏ như thế. Vì thế, sẽ post dài dài, nếu tôi đọc đâu đó một câu chuyện mới hay ho thì tôi sẽ xin đem về , còn không, tôi lại mở hộp lưu trữ để chia sẻ cùng mọi người.

Lúc log in vào tôi mới giật mình thấy trong Mail Box nhiều invitations thế mà invitation nào cũng "đâu ra đó cả" , nghĩa là không phải kiểu y nguyên y kiện cái default của Yahoo!, chứng tỏ người add rất để tâm khi add blog này Cảm ơn những invitations cũng như sự quan tâm của mọi người đến kho lưu trữ của tôi

Tuy nhiên, tôi sẽ không accept invitations của ai cả vì tôi sẽ không ở blog này để theo dõi blog của mọi người, nhưng sau một hồi ngẫm nghĩ, thấy nơi đây thiếu hơi người mà bất kỳ cái kho lưu trữ nào không có người ra vào, chẳng mấy chốc mối mọt hết cho nên quyết định sẽ Public comment để ai có chút thời gian ghé ngang và ghi đôi dòng cảm xúc sẽ không thấy hụt hẫng vì không tìm được chỗ nào ngoài Quick comment ồn ào kia.

Chúc mọi người luôn cân bằng.

Quản kho

Rẽ trái - Rẽ phải - Cơ Mễ



Thêm một câu chuyện nữa cho buổi tối hôm nay, trời hơi nóng một chút, có lẽ sắp chuyển mùa thật rồi . Không phải là một câu chuyện lạ, có lẽ nhiều người đã từng đọc rồi nhưng tôi vẫn thích đưa nó vào "Kho lưu trữ" của mình vì đó là một câu chuyện đẹp, hình như mọi câu chuyện tình yêu đều rất đẹp và lạ lùng

Sắp sang mùa xuân rồi đấy, tôi có thói quen rẽ phải mỗi khi ra khỏi nhà để đến trường hay đi đâu đó. Hôm nào thử rẽ trái xem, có gì lạ không...


Tác giả Cơ Mễ ( Jimmy Liao, Đài Loan)
Người dịch : Trang Hạ

Mùa đông năm ấy đặc biệt giá lạnh, cả thành phố chìm trong biển mưa phùn. Trong màn không khí mờ mịt, không ánh mặt trời, thường có một nỗi buồn tiếc mơ hồ xâm chiếm trong lòng những người khách bộ hành đi dưới những hàng cây khẳng khiu dọc phố.


Ngày mùng 6 tháng 10, trời hửng nắng.


Cô sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu cô cũng giữ thói quen ra đến cửa liền rẽ trái.


Anh sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu anh cũng giữ thói quen ra đến cửa liền rẽ phải.


Ngày 15 tháng 10, mặt trời bị che lấp sau những đám mây chất ngất, ánh sáng trong những căn phòng cũng chập chờn.


Họ từ trước đến nay chưa từng gặp nhau.


Ngày 28 tháng 10, trời hửng nắng

Dạo gần đây anh sống chật vật. Đôi khi buổi tối, anh đến những quán ăn thượng lưu trong thành phố kéo đàn, kiếm thêm chút thu nhập ít ỏi.


Ngày 7 tháng 11, trời u ám ẩm ướt, có một nỗi buồn nhẹ nhàng len tới như mỗi khi mùa đông quay trở lại. Những lúc không luyện đàn, anh thích lang thang ngoài phố, lượn qua công viên thành phố chơi cùng đàn bồ câu, có khi ngồi lại đó cả chiều.


Ngày 11 tháng 11, buổi chiều, gió bắt đầu trở từng cơn lạnh lùng. Có lần anh cảm thấy tâm hồn rã rời, trống trải.


Ngày 19 tháng 11, mặt trời mùa đông ngả xuống những cái bóng thật dài, thật dài. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.


Ngày 23 tháng 11, ngày thật ngắn, chưa đến 5 giờ chiều trời đã tối. Cô đang dịch một tiểu thuyết buồn, cuốn sách khiến cô cảm thấy thế giới quanh cô tràn một màu xám ảm đạm.


Ngày 2 tháng 12, những đám mây đồ sộ chất ngất phương xa chậm chạp kéo tới bầu trời thành phố. Những khi không làm việc, cô thích vào thành phố tìm một quán cà phê, tản bộ trên phố nhìn dòng người qua lại, hay ngồi xuống trò chuyện cùng con mèo hoang trên một vỉa hè.


Ngày 10 tháng 12, mặt trời ló ra. Trong phòng đầy hơi nước. Có khoảng khắc cô đơn nhìn mình trong gương, cô hốt nhiên cảm nhận dư vị cả một cõi người.


Ngày 17 tháng 12, trời hửng nắng. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.


Ngày 20 tháng 12, hình như trời sắp mưa. Họ cũng như hàng nghìn hàng vạn người trong thành phố ấy, cả đời sống bên nhau, nhưng cả đời sẽ không bao giờ gặp được nhau... Nhưng, cuộc đời cũng có bao nhiêu tình cờ, có một ngày, hai đường thẳng song song đã cắt nhau...


Ngày 22 tháng 12, mặt trời ngượng nghịu ló mặt ra, những đám mây đen dầy đặc giấu mình trên đỉnh núi xa xa. Ngày hôm đó, họ đã gặp nhau bên đài phun nước giữa công viên.


Họ giống như những người yêu đã thất lạc nhau nhiều năm trong đời.


Mùa đông vì sao không còn buồn bã cô đơn? Anh ở bên cô trong suốt một buổi chiều hạnh phúc và ngọt ngào.


Lúc hoàng hôn, trời chợt đổ một cơn mưa dữ dội. Họ vội vã ghi số điện thoại của nhau rồi vội vàng chia tay trong cơn mưa. Anh, theo thói quen, lại chạy bổ về bên phải...


Cô, theo thói quen, cũng vội vã chạy về bên trái... Cơn mưa làm họ lạnh buốt và ướt đẫm, nhưng trái tim cả hai nóng bừng lên vì hạnh phúc.


Đêm ấy, cả anh và cô đều thao thức... Mưa, từng giọt từng giọt rả rích rơi suốt đêm dài...


Nhưng, cuộc sống cũng ẩn giấu bao nhiêu những bất ngờ buồn rầu, con diều gió ta từng nắm trong tay bỗng một hôm đứt dây giữa trời.


Ngày 23 tháng 12, gió lạnh đột ngột tràn vào lòng thành phố, nhiệt độ buổi sáng tụt xuống rất thấp.


Những tờ giấy nhỏ bé ướt sũng ghi số điện thoại chiều mưa qua đã nhoè hết chữ.


Ngày 24 tháng 12, mưa rơi không ngớt trong suốt đêm Giáng
sinh. Cô ở lì trong nhà vì sợ sẽ bỏ lỡ một cuộc điện thoại từ...



Anh chằm chằm nhìn nét chữ số nhoè nhoẹt mờ mịt, với những cuộc gọi nhầm số bất tận...


Tình yêu đang ở đâu, ơi nỗi cô đơn?


Ngày 31 tháng 12
, trời lạnh như cắt, giá rét quẩn quanh trong căn phòng, mưa vẫn tiếp tục rơi rả rích.... Anh và cô đều thao thức đến rã rời trong những căn phòng... Từ trong ra-đi-ô vọng tới tiếng nói cười náo nức của đám đông tụ tập trên quảng trường trước toà nhà thị chính, đếm ngược theo từng giây còn lại của năm cũ, thế là một năm lại đã qua đi.


Ngày 5 tháng 1
, buổi chiều đưa tới từng cơn gió lạnh như châm vào da thịt, giá rét lại tràn về quanh đây...


Ngày 12 tháng 1, rồi cuối cùng trời cũng hửng lên, ánh mặt trời lấp ló, nhưng nhiệt độ lại hạ xuống thấp... Thành phố thay đổi quá nhanh khiến con người phải kinh ngạc. Bồn phun nước trong công viên đã biến thành công trường xây dựng cầu vượt cao tốc.


Ngày 1 tháng 2, trời ấm lên, dù còn đầy hơi giá. Anh đầy hy vọng, nhủ thầm có lẽ giống như một tình huống trong phim, tại một góc ngoặt đầu phố, hay trong quán cà phê ngoài công viên kia, anh sẽ gặp lại được cô.


Ngày 14 tháng 2, đêm của Lễ tình nhân Valentine, những ngôi sao thưa thớt sáng trên trời đêm. Trên con phố lạnh lùng cô đơn, khi những bóng đèn nhiều màu mắc quanh vòm cây khô cuối phố vui vẻ sáng lên, cô đã không kìm được lòng mình bật khóc.


Ngày 25 tháng 2, những lớp mây mỏng tang bao phủ bầu trời một màu xám, mông lung như khói. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải.


Ngày 28 tháng 2, hoa Đỗ Quyên bên đường nở rộ, nghe nói trong núi, hoa anh đào cũng đã mở cánh rồi. Ngày nối ngày lặng lẽ, họ chưa từng gặp lại nhau.


Ngày 9 tháng 3, không khí tràn ngập hương thơm cỏ non, mùa xuân đến thật rồi. Họ vẫn đi về giữa dòng người lặng lẽ, nhớ vô cùng buổi chiều gặp gỡ ngắn ngủi song tràn ngập hạnh phúc ấy.


Ngày 23 tháng 3, cuối ngày trời ấm hơn, buổi tối, trăng lên trong veo giữa đám sao lấp lánh. Giữa thành phố vừa quen vừa lạ, anh và cô tìm kiếm vô vọng hình bóng vừa xa xôi vừa gần gũi của nhau.


Ngày 30 tháng 3, mùa mưa đã đến. Những cơn mưa làm cô nhớ tới anh.

"Sao anh ấy có thể biến mất không dấu vết trong thành phố như thế?"


Ngày 13 tháng 4, mưa ngớt. Xa xa, chim bồ câu lượn vòng bay trên bầu trời thành phố. Anh cũng muốn bay được như đàn chim kia để tìm tới bên cô.


Ngày 9 tháng 5, bầu trời hoàng hôn ửng màu cánh hoa hồng, chuyển dần thành màu xanh thăm thẳm của ngọc bích. Cô thích ngồi một mình trầm tư, ở một góc thành phố trên cao.


Ngày 18 tháng 5, chiều tối, gió nam thổi tới nhè nhè, mặt trời đỏ lừ chậm rãi trôi xuống chân trời, mùa hạ đến gần. Sao những ngọn lửa nến chấp chới trong đêm cứ khiến người ta hoài nhớ một cách trống trải và cô đơn?


Ngày 9 tháng 6
, từng đám mây lớn nặng nề chất đống, bất động giữa không trung. Trong lòng có nỗi niềm gì vô cớ, cô buồn bã ngoái nhìn nỗi cô đơn của mình.


Ngày 20 tháng 7, đêm sau cơn giông, ánh trăng vô cùng rạng rỡ.

Thành phố như một mê cung khổng lồ, không nghe được tiếng gọi, không tìm ra phương hướng.


Ngày 19 tháng 8, đêm trước cơn giông, những tầng mây trôi vùn vụt. Họ oán trách thành phố với bầu không khí ngầu đục, những ngả đường vỡ vụn, những ngã tư đèn đỏ quá lâu, những chuyến xe bus hay bỏ bến.


Ngày 31 tháng 8
, chính ngọ, một chú ong mật bay lạc vào phòng cô, đập cánh mù quáng trước lớp cửa kính trong veo.


"Anh vẫn còn trong thành phố này chứ? Hay anh đã rời đi từ rất lâu?"


Ngày 5 tháng 9, trời ngột ngạt hơi nóng, trong người khó chịu. Họ cùng trêu chọc một con mèo con lông vàng, cho cùng một con chó hoang ăn, cùng nghe một chú chim hót trong ánh lê minh mới rạng.


Ngày 24 tháng 9, buổi sáng có thêm một lớp sương mỏng, nghe nói lá phong trong núi đã đỏ rồi. Họ nhìn ra cùng một khung trời ngoài cửa sổ chung cư, cùng ngửi một làn hương, cùng nghe thấy người hàng xóm tập chơi hoài một bản nhạc của Trai-cốp-xki.


Ngày 5 tháng 10, không khí mát dịu, lá trong công viên dần nhuộm màu vàng rực. Anh và cô dạo qua cùng một con đường nhỏ trong công viên, cùng dẫm lên một lớ
p lá vàng khô giòn.



Ngày 15 tháng 10, trời mùa thu vô cùng dịu mát, một quả bóng bay màu vàng trôi ngang song cửa. Họ cùng thơm một đứa trẻ. Cùng nhìn thấy chiếc mũ bông màu xanh của đứa trẻ có gắn đôi tai thỏ dài rất đáng yêu.


Ngày 26 tháng 10, gió thổi, lá rụng tơi bời.

Trong ký ức của anh và cô chỉ còn đọng lại hình ảnh mẩu giấy ướt nhẹp của buổi chiều mưa ấy và số điện thoại nhoè ướt.


Ngày 8 tháng 11, ngày có nắng. Nến cô đơn trên chiếc bánh sinh nhật trong phòng cô in lên tường một cái bóng màu tím chậm rãi đung đưa. Cô nghe thấy bên hàng xóm vẳng tới tiếng vĩ cầm, đang chơi một bản nhạc rất buồn.


Anh nhớ ra hình như hôm nay là sinh nhật cô. Cây vĩ cầm trên vai anh nức nở khe khẽ. Ngoài cửa sổ là ánh trăng. Không biết giờ em đang ở nơi nào?


Ngày 19 tháng 11, hơi thở mùa đông ngày càng gần.

Nỗi nhớ ngày càng mơ hồ, dường như tình yêu ấy chưa từng đến trong đời anh?


Ngày 30 tháng 11,
nửa khuya, ánh trăng xanh xao lạnh lẽo soi một góc sân thượng chung cư.

Họ đều nhận được từ tay cùng một ông bưu tá, tờ thư của bạn thân nơi phương xa.


Ngày 6 tháng 12, trời rét căm căm.

Họ ở gần nhau đến thế, mà sao lại xa nhau vời vợi?


Ngày 17 tháng 12
, lại một ngày không thấy ánh mặt trời, không thấy trăng, không thấy tinh tú. Thành phố giống một nhà tù khổng lồ không tường bao quanh, làm con người cảm thấy ngạt thở, rời rã...


Ngày 22 tháng 12, mưa phùn rơi như vĩnh viễn không ngưng nữa. Cô quyết định chia tay thành phố hoang vu này.


Anh quyết định du lịch đến một thành phố đầy nắng ấm.


Ngày 23 tháng 12
, tuyết bắt đầu rơi, thành phố đã bao nhiêu năm nay không hề có tuyết rơi.


Anh, theo thói quen, ra khỏi cửa là rẽ phải.

Cô, theo thói quen, ra khỏi cửa là lập tức rẽ trái.


Tuyết rơi lẳng lặng trên phố.


Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, anh bất chợt nhìn thấy...


Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, cô cũng bất chợt nhìn thấy...


Ngày 24 tháng 12, tuyết rơi dày đặc, chuyến xe bus đi về phía tiếng hát Giáng sinh an lành đang vọng tới. Nhưng hai hành khách ở lại.


Ngày 31 tháng 12, tuyết ngừng rơi, trời ấm. Trên quảng trường trước toà thị chính, người ta chen chúc trong biển người điên cuồng vui sướng, hò reo đếm theo từng giây đổ ngược của năm cũ cho đến 0 giờ 0 phút 0 giây. Người ta ôm chặt nhau trong giây phút hạnh phúc của một mùa xuân mới.


Ngày 6 tháng 3, trời hanh nắng, mây lơ đãng trên tầng không. Hai căn phòng cô đơn trên khu chung cư cũ kỹ ở ngoại ô được mở sang nhau, mây bay trên những bức tường hoa.


Và cuối cùng, mùa xuân rồi cũng sang...


Thang Gỗ, Chuồn Chuồn và Lá Non - Ms Q.

Đây là một câu chuyện được viết bởi tác giả khá trẻ tuổi, có lẽ còn bé hơn cả tôi (tôi 21 tuổi ^^), thông thường, những Teen Stories đều để lại trong tôi cảm giác dễ thương nhưng không khiến tôi ấn tượng, không cảm thấy "rất thích" hay sẽ nhớ lâu. Teen Stories thường trôi đi trong tôi sau một thời gian ngắn, chỉ còn nhớ, ừ truyện đó cũng dễ thương đấy, rồi thôi. Chưa tiết lộ bao giờ ấy nhỉ, tôi không ưa việc phải đọc truyện trên mạng, ghét lắm, tôi thích đọc những gì trên giấy, cảm thấy mình có thể chạm vào con chữ trên giấy và sẽ thấu hiểu nó, để nó ngấm vào bản thân. Chính vì thế, tôi rất chăm đọc blog bạn bè nhưng truyện thì thỉnh thoảng lắm Nhưng đây là một câu chuyện thật sự khiến tôi thích, rất thích, dù tôi chỉ tình cờ đọc được trên blog. Tôi đọc nó mấy bận rồi ấy . Tôi hy vọng bạn cũng sẽ thích câu chuyện này.

Cảm ơn tác giả nhé ^^ Không biết bạn viết câu chuyện này mất bao lâu, tôi không gọi là truyện , tôi thích gọi nó là câu chuyên hơn. sau khi đọc câu chuyện của bạn, tôi đã ngồi back lại những gì có tag là "written.by.me" để đọc đấy và thấy câu chuyện này thật sự là 1 sự trưởng thành trong "cái sự viết" của bạn. Mong bạn sẽ giữ được "phong độ" ấy

Thang Gỗ

Lần đâu tiên tôi gặp em là một ngày mùa thu rất lạ: có mây bay dịu dàng và nắng nhẹ ấm; có gió reo qua những khe cửa sổ bám đầy bụi và không khí hanh buồn như bị ai đó khuấy cho rộn ràng lên...

... ‘ai đó’ ấy chính là em.

Tôi là Thang Gỗ. Nghĩ đến tôi, Chuồn Chuồn hãy cứ tưởng tượng như thế này: một cái cầu thang xoắn rất hẹp, bằng gỗ, thứ gỗ mít thông thường thôi, với tay vịn nối liền với thành ban công phía trên. Căn nhà tôi đang ở có hai tầng lầu và một tầng trệt. Tôi là cầu thang nối tầng lầu thứ nhất với gác trên. Thực ra, chủ cũ của căn nhà này chỉ cho xây có hai tầng. Tôi và tầng gác phía trên là phụ thêm vào, nên chúng tôi được ghép tạm từ gỗ thô mộc. Tôi được đặt ngoài ban công lầu một, giữa một vườn hoa mini khá nghệ thuật, tôi thích chúng – nhưng bông hoa bé nhỏ đủ sắc màu và toả ra đủ thứ mùi hương ngọt ngào dìu dịu. Trên đầu tôi là mái hiên nhỏ che bớt nắng, đôi khi cản được mưa ... nhưng nói chung, ở vị trí của tôi bây giờ thì gần như là hoàn toàn hoà mình với thiên nhiên vậy, trừ một chi tiết nhỏ : tôi vẫn đứng trên nền xi măng.

Đôi điều sơ lược để Chuồn Chuồn hình dung ra cái thế giới nhỏ bé yên bình của tôi lúc ấy. Có lẽ tôi đã hài lòng lắm lắm với cái thế giới đó, cho đến khi tôi gặp em, và tôi nhận ra cuộc sống của tôi trước kia chẳng qua chỉ là một ô cửa sổ nhện giăng u buồn và câm lặng mà thôi...

Gia đình em chuyển đến căn nhà này sau khi những người chủ cũ – hai ông bà cụ, chuyển về nhà con cháu của họ, trước nỗi lo tuổi già. Hai tuần, tôi đếm được, sống trong im lặng và trống trải, trước khi em bước vào ngôi nhà và làm tất cả sáng bừng lên trong sự chộn rộn không thường gặp giữa mùa trời trở rét.

Tôi đã bảo, ngày hôm ấy là một ngày thu rất lạ.

...

Em ríu rít như một chú chim sâu non vừa bắt đầu tập chuyền cành. Sau khi xua đi đám bụi dày đặc dưới nhà, sưởi ấm làn nắng xế chiều trong lành, tưới nỗi hồn nhiên lên mớ hoa ủ rũ, ... em phát hiện ra tôi.

Em dò dẫm đặt một bàn chân trần lên bậc thang đầu tiên, thích thú: ‘Hay thật!’ Em cứ reo lên như thế mãi ở mỗi bước đi trên người tôi. Đôi bàn chân trần của em dịu dàng lắm, rón rén như sợ tôi đau, không như đám trẻ cháu ông bà chủ cũ, cứ chạy đuổi nhau huỳnh huỵch. Bàn tay mềm mại của em vuốt ve nhẹ nhàng trên thành cầu thang, em phồng má thổi bay những hạt bụi li ti còn vướng lại, em cười và khe khẽ hát. Váy em dài qua gối lướt nhẹ qua những thanh gỗ được đẽo gọt thô sơ. Tôi còn nhớ chiếc váy em mặc hôm đó có màu lục nhạt, sau này em còn mặc lại vài lần, và lần nào em mặc nó, rồi đi lướt qua tôi, cái cảm giác của hôm ấy lại khe khẽ cựa mình trong những thớ gỗ xù xì, nhẹ nhàng len lỏi trong tôi như nhựa sống – thứ mà tôi đã đánh mất từ lâu.

Sau đó, tầng gác trên trở thành phòng riêng của em.

...

Tôi không thích cái tên mà mọi người dùng để gọi em, bởi đã, đang và sẽ chẳng có ai quan sát được em như cái cách mà tôi quan sát em, chẳng có ai nghĩ về em như cái cách mà tôi nghĩ về em ... thế nên, đối với tôi, em không phải là em của những-người-khác. Tôi cũng sẽ không đặt tên em theo một loài hoa, cho dù những gì tôi hiểu rõ nhất chỉ là hoa cỏ cây cối, bởi lẽ em không giống với bất cứ loài hoa nào tôi từng biết.

Tôi gọi em là Lá Non. Là những gì tôi nâng niu nhất. Nếu có ai đó trông thấy một chiếc lá non phất phơ trong gió mùa thu sầu muộn, hẳn sẽ biết em đặc biệt và quý giá đối với tôi đến nhường nào.

1.

Hôm nay là sinh nhật thứ 16 của Lá Non, Chuồn Chuồn ạ, nhưng cả nhà đi vắng. Lá Non chẳng mời cô bạn nào về chia vui dù em có rất nhiều bạn, em chỉ thắp một ngọn nến nhỏ cắm lên chiếc bánh bông lan em tự làm – chiếc bánh thứ hai em chế tạo thành công. Rồi ngồi trên Thang Gỗ tôi, em tự ru mình bằng bản Romance cổ điển, cây nến mỏng manh chẳng đợi em thổi, tắt ngấm ngay trong làn gió đầu tiên bay qua.

Mùa thu đầu tiên tôi có em bên cạnh, những thớ gỗ sần sùi khẽ nhắc tôi về đôi mắt Lá Non. À phải, tôi quên mất, chưa nói về đôi mắt em: đôi mắt dài với hàng mi cong, ánh trắng xanh và màu nâu trong vắt... Em nhìn tôi bằng đôi mắt ấy, và tôi thì không biết đâu là đôi mắt của mình, có lẽ tôi đã nhìn em bằng tất cả những gì tôi có: tay vịn, các thanh gỗ, mười bảy bậc cầu thang xoắc theo đường trôn ốc. Lá Non sẽ luôn là tâm điểm của đường trôn ốc đó: tôi đã nguyện mình mãi được uốn lượn quanh em...

2.

Hôm nay Lá Non vẽ tôi. Em đặt giá ngay dưới chân tôi mà vẽ. Em đứng đó hàng giờ liền, dùng toàn những màu nâu và vàng với đủ sắc thái. Em cũng dùng một ít xanh lá, đỏ, hồng, cam, trắng và xanh dương nữa ... tôi nghĩ em vẽ tôi giữa thế giới yên bình của tôi: trời, mây, cây cối, vườn hoa ... tất cả. Xong, em xoay bức tranh lại. Tôi nhìn thấy mình trong tranh, hơi xiên đi như thể em cố tình đưa cọ thật ngẫu hứng. Bức tranh thật hoàn hảo. Nhưng tôi cảm thấy như đang bị ai đó dùng dao khứa: không có sắc xanh non mà tôi mong đợi, dù chỉ một chấm nhỏ cũng không...

Lá Non đã quên đi chính em trong thế giới nhỏ bé giản đơn của tôi...

Mùa xuân chưa bao giờ lạnh đến thế.

3.

Hôm nay Lá Non bị trượt ngã. Những mẩu vỏ gỗ xù xì của tôi đã cào xước hai bàn tay và cả hai bắp chân em nữa...

Máu em vương trên những thớ gỗ vô duyên của tôi.

Em không khóc, chỉ ngồi lặng câm trên bậc thang cuối, mắt nhắm chặt, môi cũng mím chặt...

Tôi biết là em đau...

Lần đầu tiên trong đời, tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả để được biến thành một nhúm bông vải. Hoặc chỉ là một sợi bông thôi ...Chuồn Chuồn biết không, tôi đã có thể không bao giờ làm em đau đớn.

4.

Lá Non thích nhất là mưa. Tôi đoán vậy, bởi lẽ cứ mỗi khi trời mưa là em lại thường xuyên lén gia đình ra ban công đứng, nhiều lần em xuống chỗ Thang Gỗ tôi ngồi, ở chỗ tôi không bị mái hiên che nhiều như ở phía trên.

Thế là tôi lại trông mùa về, hạ chóng tới, để mưa bắt đầu giăng giăng kín lối, và có em ngả đầu lên tay vịn thô thiển của tôi, khe khẽ hát:

‘Biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời ...’

Tôi cũng sợ những điều tương tự như thế... chỉ có điều tôi chẳng bao giờ níu nổi, dù chỉ là một ngón tay em.

Những chiều mưa có Lá Non ở bên, mùi cỏ ướt hăng hăng và mái tóc em dịu dàng ru giấc say say, tôi như quên đi những thớ gỗ run rẩy dưới bầy hạt nước lạnh lẽo buông mình đáp xuống...

5.

Hôm nay em vui vẻ hơn bình thường. Đi học về, em vội ôm cặp sách trốn ngay lên phòng. Chiếc cặp đen chẳng che giấu được vật thể hình hộp đang cộm lên dưới đôi cánh tay ôm kín của em.

Lá Non nhận được một món quà!

Nhưng hôm nay không phải là sinh nhật em, cũng không phải ngày hội con gái, cũng không phải trung thu ... không phải là một ngày đặc biệt nào cả để nhận quà.

Trăng chưa tròn và trong nhà cũng chẳng có tiếng chúc mừng nhau.

Chỉ có nụ cười mơ màng của Lá Non là lạ lùng.

Tôi vẫn im lặng như bao đời vẫn im lặng, nghe như từng mũi đinh găm xuyên qua lớp vỏ gỗ.

‘.. biết đâu gió tha thiết mang em về trời?’

6.

Lá Non hay thơ thẩn gần tôi hơn. Em hay cười hơn, những nụ cươi mơ màng lạ lùng cứ liên tiếp nhau xuất hiện trên gương mặt ửng hồng không-phải-vì-nắng của em.

Hôm nay, Lá Non ngồi trên bậc thang thứ chín, những ngón tay em miết nhẹ lên tay vịn xù xì. Tôi muốn nhắm nghiền mọi con mắt để khỏi phải trông thấy thứ em đang cầm trên tay: một chiếc kéo. Nhưng thật tiếc rằng tôi chẳng có mắt để nhắm, rằng tôi chỉ nhìn em bằng tất cả những gì tôi có ... Lá Non chẳng thể nào hiểu được tôi đã sợ hãi đến mức nào.

‘... xin thương yêu dâng thành mê say ...’

Em hát, vuốt ve tay vịn cầu thang bằng mái đầu tựa khẽ. Rồi em lấy mũi khéo khắc thành dấu trên một thanh gỗ tên em và tên ai đó. Em không bao giờ biết được hai chứ ‘Lá Non’ vốn đã chiếm trọn mọi phân gỗ trên người tôi. Và giờ đây em lại đang vùi dập nó, bằng cái tên bình thường mà ai cũng có thể gọi em, và một ai đó chưa bao giờ cào xước tay chân em ... Em cũng chẳng bao giờ biết từng thớ gỗ trong tôi đang run lên đau đớn...

Này Chuồn Chuồn, cho tôi hỏi, một cái Thang Gỗ có thể khóc được hay chăng?

7.

Thang Gỗ không biết cách để làm nước mắt rơi, nhưng em tôi thì biết.

Lá Non đang khóc. Đôi vai em so lại run run. Đôi mắt em giấu sau tay vịn cầu thang chỗ bậc thứ mười ba đã mất đi ánh trắng xanh tươi tắn, thay vào đó là những mạch máu hằn đỏ dữ dội. Em thở hắt ra thành tiếng thổn thức. Nước mắt em lăn tròn trên má rồi rơi xuống người tôi. Thân thể tôi nuốt lấy những giọt mặn chát. Hồn tôi trỗng rỗng và tôi bỗng đâm ra khát lạ lùng. Tôi khát mưa, khát đến cháy lòng những buổi chiều thơm mùi cỏ có em và quãng thời gian khi mà nụ cười của em còn tự do, chưa thuộc về ai hết.

Kẻ có được em đâu trân trọng em bằng một phần triệu lần tôi trân trọng Lá Non của tôi, dẫu đã có lần tôi làm em rướm máu. Nhưng Chuồn Chuồn này, tôi có bao giờ làm tổn thương trái tim Lá Non?

8.

Lá Non này, đừng buồn nữa em! Tôi van em đấy, nỗi buồn của em làm những bậc thang võng xuống bi thương.

Đừng khóc!

9.

Đêm hôm qua Lá Non cứ ngồi bên tôi mãi. Gió mùa này đã bắt đầu dài ra buốt lạnh, tôi muốn ôm kín em lại trước những cơn gió thốc nhưng .... Tôi nặng nhọc cố cử động, những khớp đinh nối hai thanh gỗ lại với nhau rít lên ghê sợ, tiếng răng rắc vang lên đâu đó chỗ bậc thang thứ bảy hoặc tám: tôi đầu hàng. Dẫu chẳng có gì che chắn và trên người chỉ có bộ quần áo ngủ mỏng manh, em vẫn ngồi yên, không co ro, không bật lên một tiếng xuýt xoa nào.

Cứ thử nghĩ mà xem, Chuồn Chuồn thân mến, em lúc ấy chắc trông y hệt một bức tượng đá. Và tôi tin em hẳn là bức tượng đá xinh đẹp nhất trên đời. Chỉ có điều, sáng nay ‘bức tượng đá’ của tôi đã quay trở lại làm người, với một cơn sốt trói chân em ở lại trong phòng.

Ngày hôm nay không có em, cứ dài ra và buốt hơn cả gió.

10.

Em đã bớt sốt nhưng cũng không hay ngồi bên tôi vào ban đêm nữa. Tôi buồn, nhưng lo cho em nhiều hơn. Có lẽ tôi chỉ muôn đời mang lại cho em những vết thương ... nhưng đau đớn thay, những vết thương ấy sẽ chóng lành và mọi dấu ấn của tôi lên em đều chỉ như bụi phấn hoa, bay đi, mất hút ...

Em hay ngồi lại trong căn gác nhỏ, với cốc trà nóng ấp trong bàn tay dịu dàng. Những bức tranh em vẽ ngày càng nhiều, nhưng em chẳng tặng cho ai cả, tranh em buồn và lãng đãng quá, biết trao ai bây giờ?

Chuồn Chuồn có thể bay lên căn gác kia và tìm hộ tôi bức tranh em vẽ cái Thang Gỗ đáng thương này, em đã để nó ở đâu?

11.

Hôm nay trời bão, Chuồn Chuồn đến thăm tôi sớm quá nhỉ?

Mưa quất tôi đau quá, Chuồn Chuồn ơi, cả sấm nữa.

Lá Non vẫn ngồi trên căn gác của em, tôi có thể thấy ánh đèn và giọng em nói cười với ai đó qua điện thoại. Em chưa bao giờ reo lên bằng cái tươi tắn ấy. Tôi muốn vui lây nỗi vui em không hề chia sẻ nhưng chẳng thể. Những nhánh hồng nhung bị gió quật tơi tả phía dưới chân đang tựa những cái gai vào tôi. Chẳng hiểu sao tôi lại nhớ đến cái lần em rạch từng nhát kéo lên tôi, nhớ lại cơn đau hôm ấy ... sao gai hoa hồng hôm nay chẳng làm tôi mảy may nhói buốt?

Tôi ướt đẫm rồi, nước mưa lạnh và nhạt thếch, tôi nhớ những giọt nước mặn lăn tròn trên má em...

12.

Có cái gì đó rất lạ đang xảy ra với tôi. Tôi cảm thấy người mình như gây gây sốt từ bữa mưa hôm ấy.

Lá Non hay cười trở lại, em nhón gót bước lên tôi mỗi sáng, bàn tay em đùa nghịch mấy nhành phong lan treo lủng lẳng phía dưới mấy bậc cầu-thang-tôi. Giọng nói em trong trẻo nhưng xa lạ khua vang mọi góc nhà.

Em chẳng bao giờ biết đến nỗi khó ở của tôi.

Chiều vẫn mưa, Chuồn Chuồn lại đến thăm tôi đó à?

Chuồn Chuồn xem xem bức tranh Thang Gỗ Nhà Tôi của Lá Non có còn trên gác đó không?

13.

Hôm nay trời trở rét căm căm, mưa bụi vẫn cứ bay lất phất nhưng không khí hanh đi nhiều.

Gió mùa Đông Bắc heo hút thổi.

Em khoác thêm chiếc áo len mỏng màu lục thẫm. Lá Non của tôi nhìn mượt mà như nhành cỏ ban mai. Đôi bàn chân mang tất bằng sợi bông mềm mại khẽ xoay xoay theo điệu valse đang khe khẽ vang lên từ radio nhà ai đó. Em khúc khích cười, tiếng cười lạ lẫm rơi leng keng vào từng mấu gồ ghề trên người tôi. Nếu tôi cũng như em, có một trái tim, hẳn trái tim tôi phải đang dần vỡ ra thành triệu triệu mảnh nhỏ.

14.

Chuồn Chuồn mấy ngày nay không tới. Tôi lại đang cảm thấy thân thể mình đang rạn nứt dần dưới cái rét hanh khô của mùa đông. Có lẽ nào Chuồn Chuồn không bao giờ trở lại nữa? Tôi thấy cô độc.

15.

Lá Non bị ngã. Chân em mang bít tất nên dễ trượt, mấy mẩu vỏ gỗ xù xì chẳng làm gì hơn được là níu lại những sợi bông xơ tước ra khỏi đôi tất em mang. Em mất thăng bằng từ bậc thứ ba rồi cứ thế lao thẳng xuống. Khuỷu tay em va vào mọi chỗ trên người tôi, lưng em đập sầm sập vào mỗi bậc thang em trượt qua. Mắt em mở to sợ hãi. Tôi nghe nỗi đau đớn bật lên từ mỗi tế bào bị giật ra khỏi cánh tay em. Tôi nghe tim em đập dữ dội. Tôi nghe những sợi tóc mềm của em sượt qua các thớ gỗ của tôi tạo nên tiếng sột soạt... Mọi thứ đều xảy ra như một cảnh quay chậm. Tôi run lên trước mỗi chuyển động nhỏ của em, đã lâu lắm rồi tôi chẳng được gần em như thế. Đã lâu lắm rồi em chẳng ngồi bên tôi và thủ thỉ những câu chuyện hay nhất trần đời. Đã lâu lắm rồi cảm giác vui tươi em bắt đầu mang đến cho tôi từ cái ngày thu rất lạ ấy đã không còn nữa..

Em đau.

Tôi cũng đau.

16.

Quả thật từ đêm mưa bão ấy, từ khi em thôi không còn quan tâm đến tôi nữa, từ khi đông tràn về ... tôi như vụn ra dần từ bên trong. Có lẽ tôi đã ngấm quá nhiều nước mưa, nước làm tôi mủn ra và mục nát. Tôi sợ cái cảnh ấy, cảnh thân thể tôi vụn bở như một cái cầu thang bằng bột gỗ, và em không hề biết, em sẽ như mọi ngày, đặt một bàn chân lên trên, em sẽ vẫn hồn nhiên mơ màng theo điệu valse và những mảng màu tươi tắn của vườn hoa phía dưới ... chuyện gì sẽ xảy ra? Có trời mà biết được!

Nhưng tôi vừa muốn em chạm vào tôi thật lâu, vừa không muốn em đau đớn.

Chuồn Chuồn lại chẳng có ở đây để tôi hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn của tôi. Chỉ còn cách tự quyết, lần đâu tiên trong đời tôi thấy mình phải làm điều gì đó, điều gì đó cho em tôi, sau tất cả những tháng ngày hạnh phúc em vô tình trao tôi trong yên lặng...

17.

Mùa đông lạnh quá! Nhưng có phải người ta dễ vỡ hơn sau khi bị đông cứng? ...

Chuồn Chuồn

Đầu đông, thời tiết trở nên khắc nghiệt và tôi nghe cơ thể mình khô dần theo mỗi cơn gió thổi. Hai cánh tôi đông cứng lại khiến việc bay lượn rất khó khăn ...

... Nhưng trước khi chết, tôi cần đến thăm Thang Gỗ tội nghiệp.

Đã hai ngày rồi tôi mắc kẹt trong một căn nhà ấm cúng ở đầu bên kia thành phố. Những người sống trong căn nhà đó không xua đuổi tôi, trái lại, bọn trẻ trong nhà còn thích thú nhìn tôi bay lượn quanh chúng, thậm chí chúng còn bảo vệ tôi bằng cách đánh đuổi những con thạch sùng trên tường có ý đen tối... Thật là một chỗ tuyệt vời để một con Chuồn Chuồn nhỏ bé như tôi nằm lại, nhưng ý nghĩ phải quay về thăm Thang Gỗ cứ cháy bỏng trong tôi. Tôi bay đi ngay khi trời hửng nắng.

Ngoài trời gió mạnh, hanh và rất lạnh. Nhiều lần tôi như tuyệt vọng buông xuôi theo chiều gió thôi, nhưng hình ảnh Thang Gỗ cô đơn buồn bã trong mùa đông và Lá Non thì cứ tươi cười với tất cả mọi thứ khiến tôi thêm quyết tâm vượt qua tất cả, như một thứ mật ong nóng ấm chảy rạo rực trong người tôi. Cánh tôi tê dại đi dưới những đám mây màu xám lấp lánh ánh tím biếc, phía cuối trời kia là căn phòng gỗ của Lá Non.

Thật ra, tôi không phải là con Chuồn Chuồn trong tất cả những câu chuyện kể của Thang Gỗ. Tôi chỉ vô tình lạc vào căn nhà ấy vào một đêm gió lạnh gào thét quay cuồng, căn nhà ven ngoại ô hẳn cũng có nhiều con Chuồn Chuồn bay lạc vào, tôi ngờ Thang Gỗ chẳng biết phân biệt những con Chuồn Chuồn khác nhau đâu. Hôm ấy tôi trông thấy Thang Gỗ và một cô gái trẻ, sau này tôi mới biết Thang Gỗ gọi tên là Lá Non, cô độc bên nhau. Tôi nghe tiếng Thang Gỗ cố sức cựa mình nhưng không thể. Cô gái ngồi im, chẳng hay biết gì, mắt cô nhìn xa xăm, đầu tựa vào tay vịn Thang Gỗ. Tôi thấy những thớ gỗ sần sùi như mềm đi dưới mái tóc của cô. Từ ấy, tôi bất giác hay nghĩ đến cảnh tượng đó. Đôi khi mất phương hướng khi đang ở ngoài trời, tôi cứ bay theo tiềm thức và rồi tôi lại đến bên Thang Gỗ. Từ hôm ấy, không thấy cô gái ngồi chỗ Th
ang Gỗ nữa, cô chỉ đi qua để lên phòng mình mà thôi. Mỗi lần tôi ghé, Thang Gỗ lại giữ tôi lại và kể chuyện về Lá Non cho tôi nghe. Thương Thang Gỗ cô đơn, tôi ở lại, đôi khi bay lên căn gác để tìm hộ bức tranh Thang Gỗ mà Lá Non vẽ. Dần dà, tôi thấy ghét những câu chuyện của Thang Gỗ vì chúng làm tôi đau, nhưng không hiểu vì sao, tôi cứ im lặng, ngắm nhìn Thang Gỗ mê mẩn với Lá Non, hương gỗ say say vấn vít quanh đôi cánh tôi tê dại...

Trước mắt tôi là cảnh tượng kinh hoàng: Thang Gỗ vỡ vụn trên nền xi măng xám. Những mảnh gỗ nâu mộc mạc vương vãi đầy trên những chậu hoa đỗ quyên đang trổ nụ. Tiếng Lá Non thét lên như xé toạc đôi cánh mỏng manh của tôi. Tôi đau đớn nhìn những thớ gỗ bên trong các bậc thang đã mủn đi từ khi nào. Mấy cây đinh rỉ sét văng ra ghim vào những nhành phong lan giập nát nằm hấp hối. Bụi gỗ bay như mưa ... mưa như những ngày mưa bụi. Thang Gỗ của tôi giờ là đổ nát: trăm ngàn hình ảnh truyền vào hệ thần kinh của tôi chỉ độc một đống gỗ vụn ... Đôi cánh tôi buốt đi, nỗ lực cuối cùng của đời nó là mang tôi đến và đặt tôi lên bậc thang duy nhất còn nguyên vẹn: bậc thang thứ chín. Tôi hạ những cái chân nhỏ xíu xuống bề mặt gỗ mát lạnh, hương gỗ xông lên dịu dàng. Tôi nhắm mắt, nghe cái lạnh thấm dần quanh mình.

Ngoài kia, mùa đông bao trùm lên mọi vật.

Lá Non

Vũ,

Không hiểu vì sao hôm nay cái cầu thang gỗ xoắn dẫn lên phòng Diệp lại tự nhiên sụp xuống. Diệp thét lên sợ hãi khi nó đổ ầm phát đằng sau lưng Diệp, nhưng mảnh gỗ văng ra tứ tung nhưng thật lạ là không có mẩu nào văng trúng Diệp. Chỉ có bụi gỗ là bay quanh Diệp thành vòng xoáy, phủ kín người. Bỗng dưng Diệp thấy buồn quá! Những thứ mình tưởng chừng như mình biết nó chắc chắn, thực ra lại mỏng manh và dễ vỡ vô cùng, như chuyện chúng mình, phải không Vũ?

Mùa đông về rồi, giữ ấm nhé! Trong lòng bàn tay Diệp là một con chuồn chuồn kim bé nhỏ vừa chết cóng, Diệp sẽ chôn nó dưới chậu đỗ quyên trong vườn cùng với lá thư này. Hy vọng những kỷ niệm của chúng mình sẽ tan vào đất trước khi xuân sang, để hoa nở báo đông tàn, những gì đã qua sẽ chỉ còn là dĩ vãng. Diệp sẽ không còn phải giả vờ tươi vui nữa, Diệp sẽ trở lại là chính mình, như cô bé mười sáu trước đây...

Mùa đông thứ mười bảy và tình yêu đầu cũng sẽ vỡ vụn như mười bảy bậc cầu thang xoắn, đúng không Vũ?

Chào Vũ,

Diệp.

Wednesday, August 29, 2007

Giấy chứng nhận ...người - Úc Thanh

Vũ Công Hoan (dịch)

Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách:

- Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc:

- Đây là vé trẻ em.

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bằng mặt, nhỏ nhẹ đáp:

-Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:

-Anh là người tàn tật?

-Vâng, tôi là người tàn tật.

-Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:

-Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em

Cô soát vé cười gằn:

-Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên - Anh chỉ còn một nửa bàn chân.

Cô soát vé liếc nhìn, bảo:

- Tôi cần xem chừng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật!

Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích:

- Tôi không có hộ khẩu của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…

Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.

Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật …

Trưởng tàu cũng hỏi:

- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?

Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho Trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình.

Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói:

- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.

Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có bốn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:

- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.

Trưởng tàu nói kiên quyết:

- Không được.

Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu:

- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý:

- Cũng được.

Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi:

- Anh có phải đàn ông không?

Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:

- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?

- Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?

- Đương nhiên tôi là đàn ông!

- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?

Mọi người chung quanh cười rộ lên.

Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói:

- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?

Đồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói:

- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.

Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao.

Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành:

- Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng:

- Cô hoàn toàn không phải người!

Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé:

- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?

Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:

Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…

Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.

Chỉ có một người không cười. Đó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận…


Truyện này đọc đoạn cuối, không nhịn được cười nhưng toàn bộ câu chuyện thì thật cay đắng lắm !

Friday, April 27, 2007

Nụ hôn ngược chiều thời gian - Dương Thuỵ

Lê biết Julien khi anh hãy còn thanh niên mơ mộng tìm đến Việt Nam chỉ vì thất tình. Julien kể anh thầm yêu một cô gái gốc Việt tên “Làn Nước Mùa Thu” mà Lê đoán là Thu Thủy.

Sau khi nhận được tin cô đính hôn, Julien một mình lên đường đến Việt Nam với con tim tan nát.

Năm đó anh mới hai mươi ba tuổi, còn Lê là sinh viên năm nhất trường dược. Trong một lần đi nhà sách, Lê bắt gặp một anh chàng gầy nhom, mặc áo thun sẫm màu giản dị, đang lật những trang sách tiếng Pháp đọc say sưa.

- Chào anh! Anh là người Pháp phải không? - Không rào trước đón sau, Lê hỏi thẳng - Tôi đang học Pháp văn! Tôi muốn thực tập với anh.

- Xin chào! - anh chàng gầy nhom không nhiệt tình lắm - Tôi không thích phải nói tiếng Pháp. Tôi muốn thực tập tiếng Việt với cô.

- Cũng được, thì chúng ta cùng dạy cho nhau - Lê háo hức - Anh còn ở Sài Gòn lâu không?

- Cũng còn tùy cô có sức thu hút không! - Vẫn trả lời bằng một giọng thờ ơ, chàng người Pháp khiêu khích công khai.

Lê ngỡ ngàng nhìn người nước ngoài. Thấy bị xúc phạm, cô quay ngoắt người bỏ đi. Ra đến ngoài cửa, Lê được níu lại: “Tôi đùa thôi mà! Tôi còn ở Sài Gòn lâu lắm, chừng nào hết tiền mới về lại Pháp! Tôi tên Julien. Còn cô?”.

Chiều hôm đó, ông nội ngơ ngác thấy Lê dẫn về một “thằng Tây con”, hỏi ông có thể cho anh ta ở chung trong nhà không. Nhìn cặp mắt háo hức của Lê và lý do chính đáng muốn học giỏi Pháp văn, ông vui lòng chấp nhận nhưng thực tế hơn: “Cậu phải trả cho chúng tôi tiền ăn và tiền giặt giũ!”. Cái giá đưa ra quá “bèo” cho một căn phòng sạch sẽ. Julien hẳn đã “mở cờ trong bụng” nhưng anh còn làm bộ đi đi lại lại trong căn nhà ngăn nắp, vẻ suy nghĩ. Ông già bỏ ra ngoài sân tưới cây, để mặc cô cháu gái đang hồi hộp chờ một tiếng “đồng ý” của thằng Tây mới nhặt về. Cuối cùng, Julien nhìn hóng ra con hẻm cụt, chép miệng: “Nhà cô thích thật, ngay trung tâm mà có được một nơi yên tĩnh như vậy. Tiện cho tôi làm việc”. Gần gũi bên nhau được vài tháng, Lê chịu dạy tiếng Việt cho Julien và không ngừng thắc mắc sao anh thích Việt Nam đến mức “ăn dầm nằm dề” không mục đích cụ thể.

- Vì kiếp trước tôi người Việt - Julien cho “đáp án” - Tôi muốn dành thời giờ ở Việt Nam để làm việc…

- Việc gì? - Lê ngơ ngác - Tôi có thấy anh làm gì đâu?

- Em đi theo “ám” tôi từ sáng đến tối - Julien ấm ức - Còn thời giờ yên tĩnh đâu nữa mà làm việc?

- Nhưng mà việc gì - Lê giậm chân mất kiên nhẫn - Việc gì mới được chứ?

- Viết văn! - Julien thốt ra thú nhận.

Lê há hốc nhìn Julien. Anh bật cười, cúi đầu mắc cỡ, tự biết mình không có dáng vẻ của một nhà văn. Sau một hồi chọc ghẹo chàng “văn sĩ” đến mức anh nổi điên rượt cô chạy khắp nhà, Lê xin hứa sẽ tạo điều kiện tối đa cho anh sáng tác. “Nhưng anh phải cho tôi làm nguyên mẫu của nhân vật nữ chính!”. Julien làm bộ mếu máo: “Vậy ai còn thèm đọc truyện của tôi? Nhân vật nữ là một con ếch cái tối ngày kêu ồm ộp, tra tấn người ta điếc cả tai. Với một con ếch xấu xí có vòng mông mập ú như thế thì chỉ tên “trái lê” mới hợp. Làm sao đặt là “làn nước mùa thu” được?”. Lê phát khóc nhưng ráng trả miếng: “Như thế mới xứng với nhân vật nam là một con thằn lằn ốm tong teo!”. Sáu tháng trời bên nhau trong căn nhà vắng người nhưng ầm ĩ vì những cuộc đấu khẩu không phân thắng bại, khi Julien bị phụ huynh triệu về Pháp, anh kịp thổ lộ mình yêu Lê mất rồi. Cô đã cười gập người trước lời tỏ tình của anh chàng nhà văn chưa có một tác phẩm nào được in và cuối tháng hay nợ tiền cơm với ông nội. Khi đó, Lê hãy còn quá trẻ và Julien cũng thế.

*
**

Lê đi theo Julien, bước trên lối mòn xanh rợp bóng cây, càng lúc càng lên đồi cao. Thời gian quả diệu kỳ, gặp lại Julien ở Pháp sau mười năm xa cách, Lê nhận ra anh đã thay đổi hoàn toàn. Thời gian đầu lúc Julien tạm biệt ông cháu cô và ngôi nhà trống vắng ở Sài Gòn, họ hay viết cho nhau. Julien than nhớ Việt Nam quá, còn Lê rên vắng anh ngồi nhà càng thêm rộng. Nhưng rồi ai cũng phải thích nghi, những lá thư thưa dần, thảng hoặc họ mới liên lạc nhau vào những dịp đặc biệt như Giáng sinh hay lễ tết. Một tấm thiệp, vài dòng tin ngắn ngủi. Julien đã nhiều lần định trở sang Việt Nam tìm việc làm. Nhưng rồi Julien có bạn gái và cô ta không muốn sang một nước xa xôi. Năm ngoái, khi Lê báo tin ông nội đã không còn, Julien gọi về chia buồn và cho hay giờ đã trở thành phi công của một hãng hàng không nổi tiếng, anh thường đảm trách những chuyến bay giữa các nước châu Âu. Julien thú nhận vẫn không ngừng nhớ đến Việt Nam và hy vọng một ngày nào đó được bay đoạn đường dài từ Paris sang tận Sài Gòn.

Từ lúc Julien đưa Lê về nhà, anh cũng ít trao đổi với cô và xem cô như một người bạn của cả gia đình chứ không phải của riêng mình. Lê biết Julien từ mấy năm nay đã thuê một căn hộ ở cùng bạn gái tại Lyon nhộn nhịp. Anh không tiện mời cô đến nhà riêng nên dẫn về nhà cha mẹ. Anh xin nghỉ phép để có thời giờ dành cho Lê nhưng thật ra chiều nào cũng chạy xe về Lyon thăm bạn gái. Thật kỳ lạ, Lê không giận vì bị bỏ quên mà ngược lại thấy cái vẻ quan tâm đến bạn gái của Julien thật đáng yêu. Hẳn được làm bạn gái anh rất dễ chịu. Và Lê cũng bất ngờ nhận ra Julien rất tình cảm với cha mẹ và anh trai, khác với bọn thanh niên Tây ích kỷ bên này.

- Giờ em sống một mình trong căn nhà rộng sao? – Julien cất tiếng - Anh vẫn thường mong ước trở lại căn phòng trông ra vườn cây kiểng của ông nội. Ở đó anh đã viết những truyện ngắn đầu tiên…

- Anh bỏ mộng thành văn sĩ rồi sao? – Lê quay sang nhìn Julien chăm chú – Nhưng em thích anh như thế này hơn, phi công, oai thật!

Julien bật cười, anh chịu đựng ánh mắt lộ liễu của Lê xộc vào từng ngóc ngách trên cơ thể mình. Mười năm trước, Lê chẳng thể nào hình dung nổi anh chàng gầy còm chở sau yên xe đạp chiếc vali nhỏ chứa đầy sách giờ đã thay đổi kinh khủng đến như vậy. Julien trông thật tự tin với ánh mắt cương nghị, bộ ngực nở nang căng phồng sau làn áo sơ-mi và đôi cánh tay rắn rỏi. Lê chăm chú ngắm mái tóc mềm nâu sẫm, vầng trán thông minh, đôi mắt màu hạt dẻ rất sáng, cái miệng nhỏ hơi nghiêm và chiếc cằm b�
�nh ra chững chạc. Julien của mười năm sau trông phong độ đến mức Lê cảm nhận rõ rệt sức hấp dẫn từ vẻ bề ngoài đàn ông của anh đang làm mình chao đảo.

- Sao anh không trở về? - Lê thì thầm - Ông nội và em đã nhắc nhiều đến anh. Giá như dạo vừa tốt nghiệp anh về Sài Gòn tìm việc gì đó…

- Nhưng em sẽ không cho vào nhà nếu dẫn theo bạn gái - Julien lắc đầu cười - Trong suốt mười năm qua, không cô bồ nào chia sẻ với anh tình yêu đối với Việt Nam cả. Lý ra anh nên có bạn gái người Việt Nam…

- Em không sống một mình nổi sau khi ông nội mất - Lê thở dài - Em ngăn nhà ra làm đôi và cho người nước ngoài thuê. Khu đó giờ sang trọng lắm…

- Hẳn khi xưa em chê anh vất vưởng không có tương lai, hằng tháng trông chờ gia đình gởi tiền qua và gầy còm xơ xác lắm? - Julien cố cười lớn nhưng giọng anh có vẻ chua chát - Anh đã yêu em biết bao nhiêu…

- Vậy hả? - Lê cười, cô chưa bao giờ tin Julien yêu mình thật sự - Ngày đó em chưa biết tình yêu là gì. Em nghĩ anh lãng mạn nên dễ yêu vậy thôi…

Julien cười vu vơ. Lê của ngày nay biết nói chuyện nhỏ nhẹ, chững chạc và duyên dáng hơn hẳn cô gái đanh đá mà Julien từng biết. Hai mươi tám tuổi, sở hữu một căn nhà trong khu vực gần trung tâm thành phố, đảm nhận vị trí cao trong một công ty nước ngoài. Julien chắc Lê có rất nhiều những ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng cô nhìn anh tư lự: “Làm sao tìm được người yêu mình không phải qua những giá trị vật chất?”.

Julien đứng lên kéo tay Lê, bảo mình nên tiếp tục lên đỉnh đồi có tượng Thánh Mẫu. Hai người song hành bên nhau, Lê để tay mình trong tay Julien. Càng lên cao đường càng khó đi nên anh phải giúp cô giữ thăng bằng. Cuối cùng hai người cũng lên được đến nơi. Julien chậm rãi hái những bông hoa dại mùa hè rồi lấy dây cỏ buộc lại thành một bó rực rỡ trao cho Lê. Từ đỉnh đồi họ nhìn xuống thành phố Saint Étienne nhỏ bé cùng những triền hoa nhấp nhô trong gió.

- Em hẳn thích loại đàn ông trụ cột gia đình? - Julien đột ngột dò hỏi - Như ba anh vậy đó? Kỹ sư, làm việc cả đời trong một nhà máy, về hưu chỉ thích làm bạn với cỏ cây. Yêu vợ, thương con, hiền lành và đáng tin cậy?

- Hồi bé em đã thích vậy - Lê thành thực - Nhưng sống không có người thân đã lâu, em trở nên quá mạnh mẽ. Em chỉ cần một người đàn ông dễ thương, biết làm cho em cười, một người tình hấp dẫn về mặt hình thức!

- Hình như em đang tả Charles, anh trai anh phải không? - Julien cười to trêu - Charles là kiến trúc sư, lãng mạn và nghệ sĩ…

- Không phải Charles - Lê chậm rãi lắc đầu - Em muốn nói người đó là… anh!

Julien có vẻ bất ngờ, hai người đang ngồi rất sát và môi họ đang gần kề bên nhau. Lê để mình bị Julien hút lấy làn môi hé mở chờ đợi. Cô hôn anh bằng tất cả đam mê của một phụ nữ trẻ trước người đàn ông quyến rũ. Nhưng Julien đang hôn Lê một cách dịu dàng như khi cô hãy còn mười tám tuổi và anh là một “văn sĩ” mộng mơ. Julien như muốn tìm về quá khứ khi họ còn quá hồn nhiên trong căn nhà rộng lớn ở Sài Gòn. Cái thời anh chẳng có chút hấp dẫn về mặt hình thức cũng không có gì bảo đảm cho cuộc sống tương lai. Thời Lê tuy đanh đá, nhưng trong sáng và ngây thơ vô cùng.

*
**

Cả nhà Julien đưa Lê ra ga đi Paris để hôm sau cô về lại Việt Nam. Cha anh cầm tay lái, mẹ anh ngồi kế bên, con mèo Titi trên đùi. Charles và Lê dính chặt vào nhau khi xe qua những khúc quanh chóng mặt từ ngôi làng Saint Joseph trườn dần xuống núi. Tối hôm qua Julien về Lyon với lý do bạn gái đang bệnh, hứa sáng nay sẽ đến thẳng nhà ga Saint Étienne tiễn Lê. Cô nghĩ đó chỉ là lời hứa lịch sự, anh đang muốn tránh mặt sau nụ hôn đột ngột trên đồi. Quả như Lê dự đoán, đến giờ tàu chạy Julien vẫn không xuất hiện mặc cho cha mẹ anh đang cố gắng gọi điện thoại di động một cách vô vọng. Charles giúp Lê đem chiếc vali nhỏ lên tàu. Anh thì thầm: “Khi nào anh sang Việt Nam thăm em, nhớ cho anh ở trong phòng cũ ngày trước của Julien nhé?”. Lê lắc đầu, cô ghé vào tai anh đáp: “Không, em sẽ cho anh vào phòng… của em!” rồi đẩy anh xuống trong tiếng cười nghịch ngợm. Tàu đã chuyển bánh, Lê nhìn qua cửa sổ thấy Charles mỉm cười gởi cho cô một nụ hôn gió. Lê ngồi xuống chỗ của mình, tiếc không được gặp lại Julien để nói cô vẫn để dành căn phòng đó, chỉ cho anh mà thôi.

Lê trở lại Paris, cô không trách Julien chẳng ra ga tiễn nhưng nhớ anh da diết. Hôm sau cô ra phi trường Charles De Gaules, chuẩn bị về Việt Nam, về với công việc bận rộn, về với phần nhà được ngăn đôi mà vẫn còn quá rộng cho một người cô đơn. Trước lúc vào phòng cách ly, đột ngột Lê thấy Julien đang nháo nhác đi tìm ai đó. “Anh tìm em phải không? - Lê đến bên anh hỏi - Anh từ Lyon lái xe lên tận Paris để tiễn em về Việt Nam sao?”. Julien ôm lấy Lê mừng rỡ. Anh không nói gì, hai người đứng bên nhau, tay trong tay mãi đến lúc Lê là hành khách cuối cùng phải lên máy bay. Cô hôn lên má tạm biệt Julien, nói sẽ rất mừng nếu một ngày nào đó anh lái máy bay đến Sài Gòn. “Và… nếu anh đến cùng bạn gái của mình - Lê thì thầm - Em cũng sẽ cho anh vào nhà!”. Julien nhìn sâu vào mắt cô, mỉm cười: “Cảm ơn em!”. Khi Lê bước vào bên trong, anh đột ngột nói với theo: “Hồi đó ở Sài Gòn, anh thật sự đã yêu em!”. Lê gật đầu mỉm cười: “Và lúc ở trên đồi Thánh Mẫu, em cũng…” rồi vội vã quay lưng đi.

Lúc máy bay cất cánh lao vào bầu trời xanh, Lê ước gì mình có thể thổ lộ trọn vẹn hơn. Nhưng cô biết, điều đó chẳng có ý nghĩa gì, cô và Julien đã không yêu nhau vào cùng một thời điểm. Mười năm nữa, nụ hôn của một phi công thật nam tính, trên ngọn đồi lộng gió đầy hoa và nắng có còn làm cô nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại? Giá người ta có thể đi ngược chiều thời gian…

Áo bông chần đỏ - Phan Hồn Nhiên

Gã tóc nâu đứng chếch ngưỡng cửa, đầu thuốc lá lóe sáng khi gã rút từ dưới áo ngắn khẩu súng lục, điềm tĩnh nheo mắt ngắm bắn hai phát. Người trúng đạn vẫn ngồi trên yên cho tới khi con ngựa rống lên một tiếng thảm thiết, ngã lăn ra đất hất theo người kỵ mã xấu số. Anh ta nằm ngửa, cặp mắt mở hé phản chiếu ánh mặt trời. Một nhánh hoa dại đu đưa trước gương mặt dần dần bình thản. Người kỵ mã gượng hé mắt lần nữa, cười nuối tiếc, thì thào: “Số phận an bài. Nhưng đời đẹp quá!” Các vệt mây trắng và dòng chữ cuối phim chạy dọc màn ảnh. Những người trong phòng chiếu lục tục đứng dậy, tiến về ô cửa sáng.

Cô gái đi cùng khoác nhẹ tay Vinh. Dư vị u hoài từ bộ phim vương vất trong anh: đồng cỏ hoang, ngựa, các cuộc sống lang bạt ngắn ngủi. Ra khỏi rạp, Vinh mới tìm thấy một câu khả dĩ: “Em thích bộ phim chứ?” An mỉm cười, giọng hơi khàn của người nhiễm lạnh: “Em sẽ không quên buổi chiếu này…” Rất nhiều lúc trong cuộc sống, đoạn cuối bộ phim cao bồi hiện ra trước mắt Vinh, và âm vọng tiếng An lặp lại câu thoại kỳ lạ: “Số phận an bài. Nhưng đời đẹp quá…”

*

Ở bất cứ đâu, những phòng chờ sân bay càng về khuya càng trở nên trống rỗng. Tiếng ầm ì ngoài đường băng khiến các khối không khí giao động mạnh, như thể cả thế giới chao đảo bay trong khoảng không ướt át thốc đầy gió. Giọng nói trên loa vang lên đột ngột cho biết máybay vừa tiếp đất an toàn. Cho tới khi hành khách mệt mỏi cuối cùng ra khỏi trạm kiểm soát, vẫn chưa thấy người cộng sựï xuất hiện. Vinh lo lắng vòng qua mấy cây cột. Anh đón một cộng sự chưa biết mặt bay ra từ phương Nam. Cô gái mảnh khảnh ngồi trên cái va-li xanh da trời, mớ tóc thẳng vén qua tai. Vẻ như cô ta không còn trông đợi gì cả. Vinh tới gần, hỏi: “Chuyến vừa rồi có ai bỏ bay, tên An, cô biết không?” Cô gái lắc đầu: “Không rõ. Nhưng tôi cũng tên An…” Cảm giác ngạc nhiên vì nhầm lẫn tai hại. Tuy nhiên Vinh chỉ nói đơn giản: “Xin lỗi. Thật khó nhận ra cô là người cần đón.” “Có hề gì. Nhiều người nghĩ tên tôi như đàn ông.”- An đáp.

Taxi chở họ vào thành phố. Cô gái lẩm bẩm trong bóng tối: “Ban nãy tôi cứ nghĩ máy bay đi lạc…” Anh đưa cô ta mảnh khăn chùi mắt. Các mẩu thông tin rời rạc giữa họ xóa mờ cảm giác xa lạ. An vừa ra trường nhưng làm thiết kế đã ba năm. Chưa bao giờ cô đi xa. Vinh là trưởng phòng, phụ trách thiết kế đồ họa. Anh sẽ liên hệ mật thiết với người cọâng sự này, theo yêu cầu công việc. “Hãng đang phát triển. Việc chúng ta sẽ nhiều và nặng- Anh nói bình thản- Cô kham nổi chứ?” Ánh tự hào lan trên mặt An: “Tôi 23 tuổi rồi!” “Bằng vợ sắp cưới của tôi.- Vinh nhận xét- Nhưng cô ấy can đảm hơn cô nhiều…” Cô gái cười. Nụ cười trong trẻo giữa bóng tối mùa thu khiến Vinh bàng hoàng. Xe vào nội ô. Những mái ngói trĩu nâu. Loáng thoáng cây như người xanh tái mất ngủ. Tất cả bao phủ bởi vô số làn gió dính nước. Khi taxi đỗ trước khách sạn, cô thảng thốt: “Mùi gì thế?” Vinh hiểu ra: “Hoa sữa. Cô sao vậy?” An cho biết hơi khó thở rồi đẩy va-li vào thang máy cổ, cảm ơn Vinh đã tới đón và đóng chốt, chậm rãi bốc lên cao sau dãy chấn song cũ xưa.

Hai tuần tiếp sau Vinh không nói chuyện riêng với An. Cô ngồi giữa các nhân viên đồ họa, làm quen một số yêu cầu thiết kế chuyên biệt, viết chương trình làm việc phối hợp cho văn phòng đại diện ở phương Nam. Một cách kín đáo, người chung quanh cười giọng nói du dương cùng cử chỉ hơi khác thường nơi An. Sáng An tới hãng sớm, áo khoác cũ, tha cái túi lớn đựng bản vẽ. Hết giờ, cô chạy đón xe bus về khách sạn tồi tàn.

Một buổi chiều rời văn phòng muộn, Vinh phóng sượt qua cô gái xanh cóng vì gió. Anh dừng lại, gọi: “Đi uống chút gì chứ?” Cô giữ khoảng cách lặng re sau anh. Cơn mưa ngắt quãng từ sáng đến giờ tạnh hẳn. Những vệt mây ướt sũng tan ra thành làn hơi xam xám. Đám lá khô như tờ báo cũ vụn vỡ cuốn tung theo gió… Mùa đông lờ mờ phía chân trời. “Bây giờ cô thích nghe gì?”- Vinh chợt hỏi. “Rock- An thở dài- Mấy tuần tôi chưa nghe nó.”. Họ vào phố trung tâm, lên gác một ngôi nhà cổ, luồn vào căn phòng đầy người. Còn hai ghế ở ban-công nhìn xuống mặt hồ lặng im xanh. Các bản ballad giống dòng nước màu hổ phách xuyên qua các câu chuyện. An uống cốc cà phê to, bối rối trả lời vài câu hỏi từ Vinh. Cô không tự tin. Cô có vài bạn thân. Ở trong kia cô sống một mình…

-Anh gần kết hôn ư? - An hỏi khẽ.

-Hai tháng nữa - Vinh bật cười - Vợ của tôi rất đẹp, giỏi nữa. Cô thấy lạ ư?

Cô gái lắc đầu:

-Sống với một người, điều ấy thật đáng kể.

Vinh cười to hơn. An co lại, gương mặt ửng đỏ.

-Cô yêu ai bao giờ chưa? - Vinh tò mò.

Không có trả lời. Bản ballad dâng cao trong quán tối. Lúc xuống cầu thang, điều gì xui khiến anh cầm cánh tay An buông lơi?

Họ đi bộ chậm rãi đường quanh hồ. Gió mỏng. Một cơn mưa không nhìn thấy, chỉ ướt. “Mùa lạnh thích quá!”- Cô gái thì thào, rồi run run nắm chặt bàn tay anh. Hơi thở nhẹ. Nụ cười yên tĩnh tinh khiết. Trạng thái tự do. Tuổi trẻ. Kinh nghiệm non nớt… Nhưng cùng chuỗi xúc cảm tha thiết ấy, sự trống trải mọc lên trong Vinh. Anh biết đừng làm sai lạc thứ tự đã xếp đặt trong cuộc sống. Gắn bó với một người là trò chơi nguy hiểm… Hồ như đọc được dòng suy nghĩ im lặng, An rùng mình, khẽ khàng: “Tuần sau tôi bay về thì hơn. Công việc tạm ổn rồi.” Họ lên xe. Chẳng có vấn đề gì được đặt ra. Nhưng tất cả bắt đầu thay đổi…

Những ngày mùa đông, tr�
��i xám xanh như bọc thép. Các trận gió tràn về làm huyên náo mọi đỉnh cây cả đêm và ngày. Không khí lạnh buốt đầy hơi ẩm. Vinh đưa người cộng sự tới trạm xe hàng không, từ đấy cô sẽ ra sân bay một mình. Trạm chờ vắng hoe. Ông tài xế ngồi quán chè chén ven đường rít thuốc lào, bảo nửa giờ nữa xe mới chạy. Vinh điện thoại hoãn giờ họp chiều, ở lại với An những phút cuối cùng. An ngồi im dưới tấm bạt, nhìn mưa lưa thưa trên các chùm dâu gia xoan chảy xuống ngói cũ. Nhận ra cô gái run rẩy dưới áo khoác mỏng, Vinh phóng vội về nhà, tìm thấy một áo bông chần nằm cũ đáy rương. Áo bông chần quả trám đỏ, gấu cũng cạp điều. Anh mua cho An thanh kẹo lạc và nhắc cách thức phối hợp công việc. An gật đầu, đôi mắt xám tro tựa hai mặt hồ thảng thốt. Họ bồn chồn, cùng dự đoán sự lãng quên nay mai. Người ra trạm xe đông dần. Cô gái trùm tấm áo cổ xưa kỳ dị, lên xe, vẫy Vinh. Tài xế nhấn hồi còi buồn rầu, cho xe lăn bánh.

Cuối năm ấy, Vinh làm đám cưới với người vợ anh đính hôn, theo đúng trình tự được nhìn thấy trước.

*

Trong suốt 12 tháng họ hầu như không gặp nhau. Thi thoảng qua điện thoại, An trao đổi công việc bằng giọng nói lơ đãng, như quãng thời gian bất ổn kia chưa từng tồn tại giữa hai người. Mọi thứ trôi đi bình thường, Vinh đổi lên ngôi nhà lớn khu trung tâm. Vợ anh trầm tĩnh, chu toàn mọi việc và vừa sinh một con gái. Lâu lâu anh bay ra nước ngoài, thực hiện chương trình quảng cáo đặt hàng. Cuộc sống không có gì phàn nàn. Tuy nhiên một buổi sáng, băng ngang gác quán năm trước từng ngồi với An, đoạn ballad quen thuộc tình cờ vướng vào tâm trí Vinh. Các hình ảnh An dội vào ký ức Vinh như sóng biển. Từ cô, anh thấm đầy tình yêu cuộc sống lạ lùng, nỗi khao khát làm việc, lòng tự trọng đến e ngại làm tổn thương người khác. Tuy nhiên các ý thức ấy không bền trước thói quen thỏa hiệp của cuộc sống. Rốt cuộc, anh phó mặc thời gian của mình cho đủ thứ ngẫu nhiên… Bản nhạc vẫn tỏa ra từ căn gác. Nỗi nhớ An lớn dậy bất thần, cồn cào. Anh rút điện thoại bấm số văn phòng trong Nam. An ở đầu dây. Sự im lặng thông hiểu kinh ngạc. Vinh cho biết tối mai anh bay vào. Cô không nói gì…

“Anh cần em biết bao!” Vinh thốt lên khi nhánh dâu da xoan mảnh dẻ mặc áo bông chần đỏ ùa tới, nhớ nhung, ấm áp nép vào anh ở ga đến sân bay.

…Không ai biết mối quan hệ bí ẩn giữa họ. Từ phương Bắc thi thoảng Vinh điện thoại vào cho An, cô trả lời máy, không lúc nào không xúc động. Cô không than phiền về nỗi cô đơn, không đặt ra những câu hỏi khiến anh cảm thấy phiền toái. Một cách tinh tế, cô chưa bao giờ đả động tới vợ hay con gái anh, như thể họ thuộc về một thế giới hoàn toàn khác và anh thường xuyên sống nơi ấy là điều thật bình thường. Với cả sự xa cách và gần gũi, giữa hai người chầm chậm đan nên mối cảm thông, sự tận tường tâm hồn và cả nỗi xót thương nhau đến thắt đau. Những sáng hiếm hoi cùng ngồi trên vỉa hè thành phố uống cà phê, An nói với anh về công việc, các sự cố vụn vặt mà cô vượt qua ổn thỏa, rồi nhẹ nhàng: “Chẳng nên buộc mình vào mối phụ thuộc làm gì, phải không?” Vinh nhìn mắt cô, thử mỉm cười: “Có ai đấy ngỏ lời với em ư?” An lắc đầu. Những lúc như thế anh thương cô xiết bao. Cô không bao giờ gọi điện cho anh, để tránh mọi nghi ngờ. Các vấn đề cuộc sống cô tự giải quyết. Có lần Vinh liên lạc văn phòng trong Nam hỏi một bản mẫu trễ hạn, người ta cho biết cô ốm đã ba ngày. Gọi về nhà, cô chỉ nói: “Em sốt, thường thôi…” “An này- Anh nói khó nhọc- Giá như anh ở cạnh em bây giờ!” “Không cần phải như vậy đâu.”- cô thầm thì, cười, rồi lặng lẽ khóc. Cuộc sống họ hồ như thẫm màu. An còn trẻ, đã là nữ thiết kế hàng đầu trong hãng, thời gian phía trước còn nhiều hy vọng, thế mà vì mối liên hệ bất an, cô bỏ qua bao nhiêu cơ hội hạnh phúc. An hỏi: “Ngoài ấy ra sao?” Vinh kể cho cô nghe làn không khí tươi tắn có thể uống đầy phổi, dưới những tán cây vẫn mát lạnh khi ngoài phố nắng hoe, màu lá óng xanh lần cuối trước khi ngả vàng… “Anh đừng kể nữa- Cô run lên bên đầu dây- Em bỗng chẳng biết làm gì.” Họ cùng im lặng. Hoàn cảnh buồn rầu khiến cả hai trở nên lặng lẽ. Họ cảm thông với những bất thường chung quanh, ít than phiền. Vinh thực hiện các dự án, đi từ thành công này sang thàng công khác. An thường vẽ những phác thảo bám đầy ý tưởng kỳ lạ. “Ở lẽ nào đấy em biết ơn cuộc sống- Một lần cô nói với Vinh- Nhiều khi em hạnh phúc.” Câu nói giản dị khiến Vinh xúc động sâu xa, tới mức anh chẳng thể nghĩ rằng sự thể cần thay đổi.

Những đợt công tác được thầm lặng trông chờ. Tuy nhiên mỗi lần bay vào, anh nhận ra gương mặt.An đang trở nên giống đầu tượng nữ được đẽo gọt tinh tế, định hình. Đó là sự thanh mảnh kín đáo, như thể An thận trọng tự cất mình vào khoảng không hẹp bằng vẻ gầy gò lạ lùng. Chỉ có đôi mắt vẫn vậy, trong sáng, chân thành. Một lần cùng dự họp ở phương Nam, Vinh nhận ra nhiều người lưu tâm cô. Lúc về anh bảo An điều trên, cô dịu dàng: “Anh biết không, các nhận xét như vậy khiến em thấy mình khốn khổ. Em tự do, vậy là ổn. Anh đừng nhắc những chữ thiệt thòi hay vô vọng. Chúng làm cho quan hệ của anh và em đặt dưới ánh sáng tồi tệ…” Anh giữ cô trong tay. Tinh mơ thức giấc đột ngột, anh cảm thấy An ngồi bên cửa sổ tối om, mảng thẫm của áo bông khoác hờ trên đôi vai trần ánh đỏ cô độc. Còn lâu mới có tiếng đường phố. Sự yên tĩnh thấm vào khoảng không giữa họ. “Em nghĩ gì vậy?”- Vinh gọi. “Không gì cả- An bất động- Anh ngủ thêm đi. Chiều ra sân bay…” Thời gian còn lại trong buổi sáng An đề nghị đi xem phim cao bồi. Trong rạp chiếu, cô chăm chú nhìn màn ảnh, căng thẳng, có lúc cười to. Vinh linh cảm điều bất ổn. Sau khi chia tay, anh về khách sạn sửa sọan hành lý bay. Mối quan hệ của họ bình lặng nhưng bắt đầu nhuốm âu lo, hồ như vì một bộ phim.

*

Rất nhiều lúc trong cuộc sống Vinh, âm vọng tiếng An lặp lại câu thoại bí ẩn: “Số phận an bài. Nhưng đời đẹp quá…” Giải pháp giản d�
�� nhất thường là giải pháp hiếm khi nghĩ tới. Hình ảnh gã tóc nâu và người trúng đạn ngã ngựa trong bộ phim thường xuyên trở về trong tâm trí Vinh, như một dấu hiệu đầy ám chỉ. Anh là ai, do đâu anh luôn nhận từ cuộc sống bao nhiêu ân huệ. Còn vì anh và sự gắn bó vô vọng với anh, tuổi trẻ của An đang nhạt phai? Anh quan tâm tới cô nhiều hơn, dự định cuối năm thu xếp chuyến du lịch. Khi nghe anh bàn, An thờ ơ: “Tại sao phải như vậy?” Câu hỏi tựa mũi dao am tường. Thi thoảng họ thử nói về một cuộc chia tay giả định. Câu chuyện ỏ lửng lưng chừng…

Những người thiết kế bỗng xôn xao về một đồng nghiệp ở văn phòng đại diện sáng nay đã nghỉ việc. Là An. Các nỗ lực liên lạc riêng của Vinh đều thất bại. Vinh giữ vẻ bình thản bề mặt, giải quyết các vấn đề công việc êm xuôi. Chỉ đến tối, khi ngồi ở quán gác quen, anh sắp xếp lại các dữ kiện. Nghĩ tận cùng, phải chăng anh vẫn thầm mong một ngày trở về cuộc sống an toàn, cắt lìa các bận tâm buồn bã? Còn An lại đọc được suy nghĩ chìm sâu… Vinh cảm thấy ngột ngạt, dù bên hồ gió thổi mạnh. Điện thoại. Giọng nói An vang lên đột nhiên:

-Em vẫn bình thường. Chẳng có gì phải lo âu cả…

-Tại sao lại thế?- Gần như Vinh hét lên.

-Em không biết- Giọng nói bắt đầu lùi xa, mơ hồ- Phần quan trọng nhất

chúng ta thuộc về nhau, nhưng tất cả còn lại thì không.

Vinh rời quán. Gió vẫn không ngưng thổi rỗng các vòm cây mùa đông. Cuộc sống ngày mai phẳng lặng. Và An, với những ô quả trám trống không, cô cũng khởi sự cuộc sắp đặt khác. Mọi việc lại vào trình tự mong muốn. Thế nhưng từ sâu thẳm, Vinh biết một mảnh cuộc sống anh- cái phần chân thành, đẹp đẽ và bị cấm đoán- đã không còn nữa.

Nhánh hoa dại bình thản đu đưa. Nó có nhìn thấy mảnh trời xanh lơ trong mắt người cao bồi mặc áo bông chần đỏ trúng đạn không?

Monday, April 23, 2007

Phải rồi, mình đã chia tay. !

[ Evil ]

Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.

Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, hai tháng, à không, chính xác là 2 tháng và 17 ngày. Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu, mình đã ko còn là của nhau.

Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ.

Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: "Vì sao anh lại yêu em ?".

Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh không nhận ra.

Ừ nhỉ, chiều hôm ấy.

Anh và em học cùng một trường đại học. Ngày nào anh cũng gặp em, vì chúng ta lại học cùng dãy. Em là nhóc năm 1, anh là lão làng năm 4. Già quá em nhỉ, thế nhưng em lại xưng tên với anh, anh cũng không nói gì và xưng lại với em. Anh vẫn không thể quên nét ngạc nhiên đến buồn cười khi em phát hiện ra anh... già hơn em. Trông em lúc ấy như cô nhóc phát hiện ra một chỗ trốn bí mật vậy. Để đến lúc đi ngủ, giây phút em phát hiện ra sự thật... kinh khủng ấy vẫn còn theo anh trong giấc mơ.

Mình bắt đầu yêu nhau như thế em nhỉ, bình thường như bao cặp đôi khác, như bao tình yêu khác. Nhớ buổi hẹn đầu tiên, anh hồi hộp đến nỗi phải lôi thằng bạn thân theo, nó cứ cằn nhằn suốt thôi. Em cũng dẫn theo nhỏ bạn. Buổi tối ấy em nói liến thoắng, em sôi nổi mà không hề ngại ngùng như những cô gái anh gặp trước đây, thẹn thùng một cách giả tạo. Em không thế, em tự nhiên như thể chúng ta đã quen nhau lâu rồi vậy. Anh yêu cái khoảnh khắc ấy biết nhường nào. Anh đã tự cốc đầu mình rằng sao đến giờ mình mới gặp cô bé đáng yêu này được nhỉ. Mà có lẽ cũng tại ông trời, em nhỉ?

Em mang đến một cái gì đó rất khác với anh trước đây. Trước đây của anh chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà phê với lũ bạn, lâu lâu anh em tụ họp lại lai rai. Hết! Nhiều khi anh thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường. Nhưng làm gì bây giờ?
Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để em vui, làm sao để em yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa.
Em hài hước, về khoản này là giống anh nhất. Còn lại, em khác anh hoàn toàn. Thật thế!

Em trẻ con làm anh nhiều khi phát bực, em nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ. Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên em, anh muốn mình thật mạnh mẽ, thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại trong em. Nhưng... bao nhiêu cho đủ ?

Nhớ có lần em muốn mình phải làm cái gì đó thật lãng mạn. Thế là hai đứa gửi xe, đi dạo bộ. Đang đi, bỗng em reo lên:

"Tối nay có trăng kìa anh!"

Bất giác anh nhìn lên, ừ nhỉ, có trăng, sáng thật. Rồi nhìn sang em, vẫn còn vui sướng vì cái sự phát hiện ra trăng của mình, như thể trên đời này chỉ mình em thấy trăng thôi. Em là thế, ngộ nghĩnh, có thể vui vì một điều gì đó rất bình thường. Nhiều khi đến kỳ lạ. Cứ thế em cuốn anh theo, một cách tự nhiên, anh nhận ra rằng mình càng yêu em hơn. Nhưng ngu ngốc thay, anh không nhận ra rằng em cũng thế.

Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy anh cảm thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy anh mới biết yêu và được yêu thật kỳ diệu...

Em luôn hỏi:

"Vì sao anh luôn ấm mà em lại lạnh thế?"

Có lẽ vì mình yêu nhau khi mùa đông. Tay em lúc nào cũng lạnh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được. Mỗi lần như thế em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được ấp trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp!

Em không biết uống cà phê, thế là mỗi lần mình đi uống nước, anh lại tập cho em uống. Anh đút từng muỗng, em nhăn mặt như con nít uống thuốc vậy, nhìn rất đáng yêu. Anh không biết rằng em chịu tập uống nó vì anh, vì anh rất thích uống cà phê, vì em muốn được cùng anh thưởng thức vị nồng và ấm sực của nó khi mùa đông về. Cho đến lúc này anh vẫn không nhận ra là em cũng rất yêu anh.

Anh không nhận ra...

Nên anh đã để em ra đi...

Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi.
Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh, yêu rất nhiều. Anh đã tự mắng mình như một thằng ngốc!
Vì anh đã không tin tưởng vào tình yêu của em. Anh bắt em phải chờ đợi để xác định lại tình cảm của mình. Nhưng đã yêu thì xác định gì nữa.

Em mệt mỏi!

Cũng đúng thôi, vì anh không có lòng tin vào tình yêu này, anh đã trở nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa...

Ngày mình chia tay
Trời vẫn còn đông...
Đông cho trời và đông cho lòng người...

Tình cờ thay, hôm nay, anh lại gặp em ở một quán cà phê mới mở. Anh mới nhớ ra rằng ngày trước em có sở thích khám phá những quán nước mới và thích đi một mình. Anh không hiểu vì một mình thì buồn lắm, em chỉ cười vì chính em cũng không hiểu được cái sở thích kỳ quặc ấy của mình.

Em vẫn thế, vẫn mái tóc đen dài để tự nhiên, vẫn cái áo cổ lọ màu cam chói chang mà em bảo mùa đông u ám nên phải mặc những màu tươi như thế, nhưng anh hiểu còn một lý do nữa là vì em sợ nỗi buồn, sợ sự cô độc...

Nhưng hôm nay, cô nhóc vẫn mảnh khảnh, bên chiếc bàn nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài giọt mưa. Bất giác anh muốn đến lau cho em, nhưng sựng lại, ừ nhỉ, đâu có được, mình đã để em đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi.

Em đang lơ đãng nhìn đi đâu đó, không phát hiện ra anh. Phải suy nghĩ một hồi lâu, anh quyết định sẽ đến chào em, cái cảm giác là những người xa lạ làm anh thấy khó chịu. Vừa dợm bước, anh đã thấy em đứng lên, mỉm cười rất tươi, nụ cười dành cho một ai đó sắp bước vào.
Một chàng trai. Sao lại như thế?
Phải rồi, mình chia tay rồi mà!
Em tìm hiểu và yêu một người mới cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi!

Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những giọt nước trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh!

Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!

Rồi hai người đứng dậy, hình như phải đi đâu đó. Bất giác, anh muốn chạy đến và níu tay em lại, bất giác anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như cái thằng mà mấy tháng trước đã để em ra đi...

Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh hiểu và nhận ra nụ cười đó.

Em đi rồi, ngồi một mình trong quán, lại bất giác, anh tự hỏi:

"Không biết em đã uống cà phê được chưa?"

Và bất giác anh lấy điện thoại, vào danh bạ, tìm đến tên em. Nhưng đâu mất rồi nhỉ?

Phải rồi, mình đã chia tay!