My schedule

- Một tách cafe sớm
- Đọc báo
- Lướt web
- Đọc truyện

Tuesday, September 4, 2007

Mảnh nắng cuối mùa mưa - Trần Thuỳ Dương

Lại mưa.
Bằng ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, quạnh vắng , tựa lưng vào bức tường bên cửa sổ, không đoái hoài đến ngõ phố nhạt nhoà. Khói thuốc toả ra một vùng mịt mù. Gạt tàn để trên bàn đã đầy những đầu mẩu. Bỗng sực nhớ ra điều gì, anh đi về chiếc tủ, lục lọi đống đĩa hát - món tài sản quý giá nhất đã được tích cóp, gìn giữ qua bao đảo lộn của cuộc sống và hơi ẩm ướt của không khí. Bằng tìm ra chiếc đĩa in bản nhạc và bài hát của Sube do các dàn nhạc và các ca sĩ nổi tiếng trình bày theo nhiều phong cách, đặt trên chiếc máy quay đĩa cà tàng.

Giai điệu quen thuộc đầy xao xuyến lan toả khắp căn phòng, đọng lại trong từng lớp không khí bấy lâu vẫn ngưng tụ bởi nỗi buồn và khói thuốc. Nghe như hơi thở, như tiếng vọng và nhịp điệu con tim.

Xưa kia, Ly rất yêu bản nhạc này. Mỗi lần chia tay, bao giờ cô cũng ghé sát vành tai xinh xắn vào môi Bằng để nghe anh huýt sáo khúc nhạc chiều. Nếu không được nghe thì nhất định cô chưa chịu về.

Bây giờ, Ly đã ra đi, chắc sẽ ném những câu thơ vào bóng tối. Những điệu luân vũ tưng bừng át đi tiếng huýt sáo thì thầm. Không còn hy vọng Ly sẽ trở về khi cô đã bắt nhịp vào cơn lốc say mê của từng vòng quay tít.

Quờ tay cầm chén nước, nhấp một ngụm, lạnh tanh. Quái lạ, vừa rót đã nguội rồi. Bằng đẩy cửa kính, hắt chén nước ra ngoài đường. Chợt nhìn thấy hai người, một nam và một nữ đứng trú mưa, nép vào nhau. Khi nhận ra điều ấy, Bằng cũng không kịp giữ dòng nước lại. Cả hai cùng quay ngoắt nhìn Bằng.
- Xin lỗi anh chị, tôi không kịp nhìn. Xin lỗi...

Bằng nói. Anh thoáng sững sờ khi bắt gặp một gương mặt một thiếu nữ thanh tân không hẳn là xinh đẹp nhưng toát lên vẻ khiêm nhường và tận tụy đến nao lòng. Dáng điệu còn non nớt, khờ dại, cô ngước nhìn Bằng, hai tròng mắt xanh rượi hết sức trong trẻo và cất giọng trong vắt như mắt cô.
- Ô không có gì đâu, không sao cả. Anh có bản nhạc của Sube hay quá!
- Vâng, vậy thì mời anh chị vào đây trú mưa. Ðể tôi ra mở cửa, có nhạc và nước chè. Xin mời.

Lúc bấy giờ người đàn ông từng trải và đẹp trai mới nhếch mép cười sau một hồi lặng thinh, cất giọng êm ái, mướt mát, lịch sự không thể chê vào đâu được, kèm theo cái nhún vai lối Âu điệu đàng:
- Xin vô cùng cảm tạ. Xin đa tạ. Chúng tôi đứng đây vẫn nghe được nhạc, khỏi phiền ông bạn. Vả lại cũng sắp phải đi, trời có lẽ cũng sắp ngớt mưa.

Cô gái xem chừng có vẻ muốn vào, định nói câu gì đó, người đàn ông hiểu ý ngay, phất tờ hoạ báo nước ngoài vẫn cầm trên tay, tỏ ý cương quyết không chấp thuận. Tự nhiên Bằng thấy rờn rợn khi nhìn vào đôi mắt trân trối hắt ra những tia bàng bạc phớt lạnh, ngạo mạn nhưng đầy quyến rũ. Không nên làm phiền đôi bạn nữa, Bằng hiểu thế. Anh chậc lưỡi tỏ ý tiếc rẻ, rồi nhẹ nhàng lần lượt khép cửa chớp, cửa kính và lại ngồi xuống ghế. Anh rót nước nóng vào ấm chè, châm một điếu thuốc, nhả khói lên trần nhà.

Mưa vẫn rơi ràn rạt. Thoang thoảng đâu đây mùi lá ướt ngai ngái. Buổi chiều đang trôi dần về bóng đêm. Thời gian đi chậm chạp, uể oải. Sự uể oải chẳng chút ngọt ngào. Tiếng vĩ cầm vẫn run rẩy.

Ký ức biếc xanh nằm im lìm trong quầng sâu thôi không động đậy, không trở về quấy rầy nữa, Bằng muốn nghĩ đến điều gì đó thật mới mẻ cho cuộc đời, cho ngày mai của anh. Nhưng trí óc không chịu làm việc, lạ lùng thay nó cứ hướng về một khuôn mặt khờ dại nhưng tận tuỵ và thẳm sâu vừa bắt gặp. Có điều chi chứa chất buộc người ta cứ phải để ý, muốn tìm hiểu. Rồi bỗng nhiên, Bằng trở thành người mang tính xấu khó tha thứ được: sự tò mò. Anh khẽ khàng mở cửa kính, vẫn đóng cửa chớp phía ngoài, chăm chú nghe lỏm câu chuyện giữa hai người trú mưa vẫn đang rầm rì ngoài hiên.
- Ðã lâu lắm em không được nghe bản nhạc này.
- Tại sao cái khúc ca cũ mèm, quá nhàm chán ấy lại có người thích nghe đi, nghe lại? Trong đó có cả em. Chả trách xã hội này chậm tiến hoá.
- Sao anh nói thế. Cái gì nó hợp với tạng mình yêu, thì thích chứ sao.
- Tạng em là cái tạng mơ màng, lúc nào cũng lơ lửng trên tầng không như kẻ mộng du. Hợp gì với anh, tại sao em vẫn thích. Em thấy mình gàn dở chưa?
- Em không biết...

Mưa tầm tã, dương cầm réo rắt như nước chảy. Ðó là giọng của một cô bé tủi thân và giọng của người đàn ông từng chải, phớt đời, kiêu bạc. Bằng thầm nghĩ, tai vẫn lắng nghe.
- Này cô bé, nghĩ gì mà đăm chiêu thế. Nghe anh nói một việc quan trọng này.
- Em nghe đây.
- à mà thôi, em nói trước đi. Nào làm sao?
- Hình như em thấy...
- Thấy cái gì mới được kia chứ? Ngập ngà ngập ngừng, úp úp mở mở. Nào làm sao, thấy cái gì?
- Hình như em lại có thai.
- Ôi giời. Tưởng cái gì, chứ việc ấy thì đơn giản. Em lại đi bệnh viện như mọi khi, có sao đâu mà sợ.
- Nhưng em không muốn đi nữa.
- Không muốn cũng phải đi. Ngay ngày mai, xin nghỉ học, đi ngay. Em định để trướng bụng lên à?
- Không, em không muốn đi. Em muốn có con với anh. Em không thể hình dung em lại có thể có con với ai khác. Em sẽ về sống với anh.
- Con giống anh thì chẳng ra gì đâu. Em mong mà làm gì. Gượm đã, để anh mua điếu thuốc, nhạt miệng quá.

Sao trời vẫn mưa hoài, mưa dai dẳng. Ðĩa hát sao câm bặt thế kia. Bằng đi vào đặt lại chiếc đĩa cũ. Anh thở dài não ruột và thấy tê tái buồn. Muốn có con với anh, sao mà gã kia hạnh phúc thế? Còn mình, chưa có ai nói với mình như vậy. Bằng tự nói với cõi lòng. Và lại bị hút bởi câu chuyện hai người, anh đi về phía cửa, lén nghe trộm. Người đàn ông đã mua thuốc lá về.
- Nà
y cô bé, không được đâu. Mai em phải đi đi. Em đã làm sao làm mẹ được. Bé con. Em quên mình là sinh viên năm thứ tư à? Cố gắng nhé. Một loáng thôi mà.
- Anh không phải là đàn bà, anh không thấy nuối tiếc, anh không thấy đau đớn.
- Anh hiểu cả, anh thương bé lắm. Mai bé đi cho anh nhờ. Một lần này nữa thôi. Rồi tất cả sẽ qua đi, tất cả sẽ chấm dứt. Xin em thương anh lần trót.
- Anh nói chấm dứt cái gì cơ?
- À, CHẤM DỨT CHUYỆN CHÚNG MÌNH.
- Em không hiểu.
- Lúc nãy, từ đầu tiên anh định nói với em rồi. Anh đã quyết định. Tuần sau anh sẽ đi đăng ký, anh sẽ lấy một bà nạ dòng hơn anh ba tuổi. Cô ấy đã bỏ chồng. Chúng mình phải chấm dứt thôi.
-...
- Em có buồn khi nghe tin này không?
- Anh nói đùa độc ác thế. Thôi bỏ cái trò ấy đi.
- Anh nói thiệt đó. Anh cũng tiếc đó lại là sự thật.
- Thế thì còn con chúng ta thì sao?
- Con nào, mai em đi bệnh viện. Tại em chứ, anh có muốn thế đâu. Anh có hứa hẹn gì với em đâu. Ngay từ đầu, anh đã nói anh là thằng không ra gì đâu. Sao em cứ đến, anh làm sao chịu được. Em không chịu buông tha cho anh.
- Anh ác quá!

Cô gái bật khóc, lòng Bằng quặn thắt như nuốt phải một vốc lớn mảnh vụn thuỷ tinh sắc nhọn. Tiếng sấm rền vang, ánh chớp nhì nhằng. Có điều chi khùng điên, có điều chi bất ổn. Không còn cứu vãn. Vĩ cầm tha thiết cứa vào trái tim.
- Thôi đừng khóc nữa, cô bé. Tất cả sẽ qua đi. Em còn trẻ, em sẽ có hạnh phúc. Chứ đời anh tàn tạ rồi.
-...
- Về đi em. Trời sắp tối rồi. Thế tối nay còn muốn bên nhau không?
- Không, anh về trước đi.
- Thế mai anh đưa em đi nhé?
- Vậy anh đi về trước, thôi tạm biệt em. Xin cảm ơn vì tất cả. Ðừng giận anh vì tính cách anh nó thế.

Gã đàn ông bỏ đi rồi. Mưa vẫn chưa ráo tạnh như nước mắt. Mưa tong tả từng giọt to tướng rớt rơi xuống dòng đời, xuống đôi vai xuôi buồn cô gái nhỏ. Cô vẫn đứng một mình câm lặng dưới mái hiên già nua. Phố lạnh tanh. Bóng tối sắp bủa vây.

Trong nhà, Bằng đi đi lại lại. Anh có thói quen ấy, mỗi khi có điều phải suy nghĩ cấp thiết. Anh thấy tức giận đến nghẹt thở. Mối lo âu vô hình về thân phận cô gái ùa vào tràn ngập căn phòng làm anh không yên. Bằng bẻ tay răng rắc rồi quyết định mở chốt cửa ra vào, ánh chiều chạng vạng nhuốm mặt anh.

Cô gái vẫn đứng đó. Mái tóc dẫm nước mưa ép sát vào đầu. Cô như một kẻ phiêu bạt từ phương trời nào về đây, không người thân thích, không nhà cửa, không nơi trú ẩn. Nỗi cô độc hằn rõ nét vào dáng vẻ mồ côi, khờ dại của cô. Trông cô thật lạc lõng, không hồn. Ðôi mắtn tê dại, hoang vắng.
- Này cô bạn. Sao đứng một mình thế này. Ði vào đây, mưa ướt hết rồi.

Bằng gằn giọng nghe khàn xuống đến dễ sợ và nắm tay cô gái giận dữ lôi vào trong nhà như kéo một đứa trẻ mắc tội đi chơi về muộn, mang về đánh đòn. Anh ấn cô gái vào chiếc ghế và nói gần như quát lên.
- Ngồi đấy, ngồi yên đấy. Tạnh mưa rồi về.
Cô gái dường như không chịu nổi cái nhìn căm phẫn của anh, cụp mắt xuống sợ sệt. Ngồi yên không động đậy, toàn thân cô tái nhợt và thấm đẫm nỗi buồn đau.
Bằng lại châm thuốc, vẩy tung khắp nền nhà. Ði đi lại lại, dáng vẻ dữ dằn, anh không chịu nổi câu chuyện quá vô lý vừa qua, và quá bất bình trước sự nhu nhược của cô gái. Bỗng sực nhớ điều cần phải làm, anh lấy chiếc khăn đưa cho cô lau tóc mà chẳng nói chẳng rằng, thậm chí không thèm ngó mặt cô. Rồi đi về phía tủ, lúi húi tìm lọ đường pha cốc nước. Nhạc đã câm bặt. Bằng tắt máy, chẳng muốn nghe nữa. Sự im lặng như bức tường vô hình ngăn chắn. May mà có mưa, mưa xối xả vào sự lặng im.
Bằng cầm cốc nước đường đưa cho cô, chợt nhìn thấy khuôn mặt cô giàn giụa nước mắt, hai khoé mắt đỏ hoe âm ỉ buồn tủi. Thì ra từ nãy cô khóc thầm, khóc không thành tiếng. Hay mưa át đi tiếng khóc của cô.

- Uống đi, uống cho đỡ lạnh.
Cô gái cầm lấy cốc nước, ngửa cổ uống như theo một mệnh lệnh của người trên, không thể cưỡng lại được.
Bằng rút cho mình chén nước chè và lựa lời hỏi:
- Cô tên gì nhỉ?
- Dạ em là Miên.
- Còn tôi là Bằng. Có thể là tò mò quá chăng. Nhưng xin cho phép hỏi cô đã đi làm chưa, hay còn đi học.
- Em còn đi học, nốt năm nay thì em được ra trường.

Miên trả lời như học sinh trả bài vấn đáp. Giọng non nớt của đứa trẻ tủi thân vừa bị đánh đập. Bằng cảm thấy mình đã thuộc hết cô. Khờ dại, tận tuỵ và cứ yêu, mặc dù dù thời gian, dù đời người tàn ác - Miên là hình bóng của anh những năm tháng cũ đã chìm vào xa hút. Thuở xưa, anh cũng côi cút, cũng lạc lõng, không biết phải làm những gì để tìm ra hạnh phúc, cũng sống trong cơn mưa ngủ. Và phải chăng đến tận bây giờ anh vẫn còn chút ít của ngày xưa?

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng Miên đã đứng dậy xin phép ra về. Bằng quả quyết:
- Ðể tôi đưa cô về. Trời mưa, cô đi bộ thế thì đêm cũng không về đến nhà.

Trong lời nói của anh có gì đó vô cùng dứt khoát và quyết liệt khiến Miên không thể chối từ. Cô lặng lẽ mặc chiếc áo mưa anh đưa, và đi theo như một cái bóng.

*

Trên đường về, hai người cùng im lặng đuổi theo ý nghĩ của riêng mình. Bằng chỉ hỏi xem mình phải đưa cô về đâu.
- Nhà cô ở phố nào?
- Em không có nhà, em ở nội trú trong trường.
Miên khe khẽ nói, như trò truyện với chính mình về hoàn cảnh của cô chứ không phải trả lời anh. Thì ra thế, cô không có gia đình ở đây.
- Cô có hay về thăm nhà không? Gia đình cô có xa không?
- Nhà em ở xa. Nhưng em ít về đó. Và bố mẹ em mất cả rồi. Cô chú em chẳng ưa gì em.
Chưa chi cô đã bộc bạch cuộc đời cho một người xa lạ. Phải chăng mình có gì đáng tin cậy? Không hẳn
thế. Hay cô ta quá dễ dãi? Chắc chắnlà không phải vậy. Cô ta còn trong sáng và cả tin quá-mặc dù cô đang có thai bất hợp pháp. Chỉ có điều, liệu sự trong trẻo thuần khiết ấy có cho cô đủ sức mạnh để chống chọi trước những vòng xoáy của cõi hỗn mang này. Một tảng đá đang đè lên đôi vai yếu ớt của Miên. Ðối với cô, có thể tảng đá ấy quá nặng và quá sức chịu đựng. Ðã lâu rồi, Bằng mới thấy lo âu như thế này. Một bàn tay xám xịt vô hình đang bóp nghẹt tim anh.

Ðến cổng trưôừng của Miên, Bằng dừng xe lại, họ chia tay nhau trong mưa. Cơn mưa dai dẳng, nặng nề. Chớp nhì nhằng phía chân trời. Có điều chi bất ổn, có điều chi cuồng điên, không còn cứu vãn.

Miên nhìn Bằng với ánh mắt biết ơn thành thật. Và thẳm sâu, đến nỗi, nếu ai có chút lòng thương và con tim còn động đậy thì chẳng nỡ lòng nào lừa dối.

Vẫn cái giọng khàn khàn, trầm đục đến dễ sợ. Bằng nói điều mà chính anh cũng bất ngờ:

- Miên này, đừng làm điều gì dại dột, hãy vững lòng. Tôi hiểu tình cảnh cô đang gặp phải. Hãy tin ở tôi. Tôi có thể giúp đỡ cô. Nếu cần, cô qua chỗ tôi, tôi rất thông cảm với cô. Tôi có thể giúp đỡ cô. Hãy tin ở tôi, và nhớ qua tôi. Không thì tôi không yên tâm đâu. Cô có hiểu không?

- Vâng, em hiểu, em sẽ qua.

Miên hơi mỉm cười đáp lời. Nụ cười tái nhợt, trong suốt. Và cô quay đi trong vẻ sững sờ. Bằng đứng nhìn theo Miên bước chậm, không ngoái lại. Cái dáng điệu không có chút chi sẵn sàng đối phó với bất trắc. Có lẽ cô mải miết lắng nghe điều gì đó đang va đập khẩn thiết trong lòng mình.
Khi bóng Miêm mất hút vào màn đêm. Bằng quay trở lại với ngả đường lầy lội, ướt lướt thướt. Mưa đã tạm thời ngưng nghỉ nhưng con đường còn sũng nước. Ðêm đã khuya. Hình như có một đốm sao đang lập loè. Không biết ngày mai trời có tạnh ráo. Và liệu có mảnh nắng nào rọi chiếu vào cuộc đời đã bốn mươi tuổi của anh.

Monday, September 3, 2007

Đuổi bắt - Vương Liễu Hằng

Vòng Tròn

(Mai Bá Ẩn)

Hình như là gió rung cây

Hình như có đám mây bay về trời

Hình như em đã yêu tôi

Hình như tôi lại... yêu rồi người ta

Và hình như..

hình như là....

Người tôi yêu yêu người ta mất rồi.

Hình như mây lại lìa trời

thẫn thờ về chật ngõ tôi chiều này

Hình như là cây lung lay

rủ rê chàng gió đặt bày chuyện rung

Hình như là một vô cùng

Vòng tròn xoay đến nghìn trùng

xoay....

xoay....

Không bình luận ^^ để mọi người đọc và tự cảm nhận nhé

---------------------

Đuổi bắt
Tác giả: Vương Liễu Hằng

Tiếng gõ cửa rụt rè, tôi chạy ra. Anh nhìn tôi âu yếm và hớn hở. Tôi nói ngay:

- Hôm nay Nguyệt bận học. Anh về đi!

Mặt anh bí xị như cái bánh bao chiều:

- Thứ bảy mà em cũng học hả?

- Sắp thi rồi. Vả lại thứ bảy thì có khác gì thứ hai?

Vẻ đau khổ, hụt hẫng của anh làm tôi cảm thấy bất nhẫn:

- Có lẽ thứ sáu em thi xong. Anh rảnh không?

Tất nhiên là anh rảnh. Tôi đã biết kịp thời cho thêm một chút đường vào ly chanh muối. Xin thề với bạn là bữa đó, dẫu thành phố có bị động đất hay bão cấp mấy mười thì... anh vẫn đến như thường.

Thời gian chùng xuống như một tiếng thở dài. Anh nhìn tôi rồi quay đi, chiếc áo sờn và chiếc xe đạp lóc cóc. Đường về chắc dài lê thê.

Tôi đứng nhìn theo, vừa thấy ân hận lại vừa thấy bằng lòng với.... chính mình. Một sự bằng lòng rất đỏng đảnh và rất con gái. " Khá đấy, Nguyệt! Ít ra cũng có một quả tim tan ra từng mảnh vì mày..."

Kể ra một buổi chiều dập dìu như thế này, chỉ có điên mới vùi đầu vào sách vở. Một chút thời gian trò chuyện với anh có nghĩa lý gì so với đống bài thi vĩ đại mà tôi đã ngốn gần xong từ mấy tháng nay. "Ác quá Nguyệt ơi! Nhưng không sao! Cần thử thần kinh một chút, cho vui mà"

Tối, tôi ra hành lang đứng hóng gió. Ai như anh ngồi ở quán cà phê bên kia đường, ủ rủ. Đốm thuốc lá lập loè soi tỏ khuôn mặt suy tư. Tính trồng cây si sao? Tự nhiên tôi thấy bực mình, dằn dỗi đi vào nhà tắt đèn và kéo kín rèm cửa. " Khung cửa sổ nhà em mỗi tối- ngọn đèn khuya lặng lẽ bóng em ngồi..." Tiếng hát đâu đó vọng lại. Tôi than thầm "lãng mạn quá, chàng Romeo ơi!"
Anh yêu tôi đã bốn năm - một khỏang thời gian không ngắn. Anh yêu tôi từ khi tôi còn là một cô bé ngây thơ với hai bím tóc ngúng nguẩy trên đầu. Dù sao, tôi cũng thầm công nhận là anh biết khá nhiều. Dân bách khoa mà thơ chữ Hán thuộc làu làu. Bình văn thơ sắc sảo không thua gì Biêlinxki - Một cái đầu đáng nể! Thế nhưng, trong tình yêu, anh chỉ là một chú bé con. Không màu mè, không mánh khoé, không... nghệ thuật tán tỉnh. Anh chân thành, nồng thắm và giản dị như những cuốn sách hay ma anh cố lục tìm mua cho tôi ở ven đường hay những văn thơ tình lãng mạn mà tôi thường thấy xuất hiện trong tập vở. Anh sống thật với những gì mình có. Anh trải lòng mình cho tôi nhìn rõ. Anh làm tôi xúc động bằng cái tình yêu chân chất ấy, nhưng... có lẽ đó là sai lầm nghiêm trọng của anh. Tình cảm anh cho tôi hòan toàn hồn nhiên, tự nguyện, không toan tính, không đòi hỏi. Dạt dào mà không ồn ào. Yêu... và có một cái gì đó như sự cam chịu. Thường những điều mà ta đạt được dễ dàng, ta lại không biết quí.

Anh yêu tôi nhiều và nhiều quá làm cho tôi nghĩ rằng mình đáng được như vậy, rằng đó là một điều tự nhiên như con người hít thở khí trời, như cây cỏ hướng về ánh nắng... Anh đâu biết rằng một chút lạnh, một chút phớt tỉnh, một chút hờ hững bất cần lại có "tác dụng" hơn gấp trăm ngàn lần những cử chỉ chăm sóc, săn đón kia.

Còn tôi, tôi sẽ bật cười nếu ai đó nói rằng tôi yêu anh. Những lá thư tìng nồng cháy của anh được đem ra bình luận, đọc diễn cảm và... ngâm lên giữa lũ bạn nghịch ngợm của tôi. Đứa nào cũng lắc đầu khi thấy anh chờ tôi hằng giờ dưới trưa nắng chỉ để.... đưa cho tôi mấy cuốn sách mới tìm mua được! Đúng là con tim tôi bằng inox. "Nhỏ Nguyệt chẳng có yêu ai hết, nó chỉ chinh phục và chinh phục thôi! Anh chàng khốn khổ nào lỡ ngã gục rồi thì... chỉ còn là con zero!"

Tôi giật mình trước nhận xét qu
ái ác của Phương. Nhưng ngẫm ra thì nó cũng có lý. Dòng máu trong người tôi là dòng máu... đi chinh phục mà.

Khi anh nói yêu tôi, tôi bình thản:

- Nếu Nguyệt chưa cảm thấy yêu anh thì sao?

- Thì anh sẽ chờ cho đến khi Nguyệt "cảm".

- Không, anh chẳng chịu nỗi Nguyệt đâu! Rồi anh cũng sẽ bỏ cuộc như bao chàng trai khác. Sau
một tháng là cùng.

- Anh sẽ chờ.... chờ cho đến khi Nguyệt quyết định chọn một người yêu.

- Thế lỡ em không yêu ai hết?

Và... anh đã đáp lại tôi bằng một nụ cười khó hiểu. Sự kiên trì của anh làm tôi suy nghĩ. Tai ác thay, khi tôi bắt đầu nghĩ về tình yêu của anh một cách nghiêm túc thì... Hùng lại xuất hiện.
Bây giờ, chúng tôi lại đang đuổi bắt nhau trên một vòng tròn. Điểm đầu là Hùng, kế tới tôi và cuối cùng là anh. Tôi có yêu Hùng không? Chẳng biết nữa.. Chỉ thấy rằng Hùng đã tác động nhiều đến tôi. Cái vẻ ngạo nghễnh, khinh bạc của anh chàng làm tôi điên tiết và cảm thấy... bị xúc phạm nặng nề. " Cần phải cho anh ta biết "lễ độ" và không được phép hờ hững trước một người con gái đẹp và thông minh như tôi chứ!" Tôi phát cáu thật sự trước sự lạnh lùng của Hùng - Anh chàng như một quả bong bóng bay cứ vật vờ... chập chờn trước mắt như trêu tức tôi. Người ta vẫn cố đạt cho kỳ được cái mà người ta chưa nắm bắt được ở trong tay, mặc dù đôi khi cái mà người ta đang nắm giữ lại đáng quí hơn nhiều. Bây giờ, mục đích duy nhất của tôi là phải làm cho Hùng ngã gục như bao nhiêu anh chàng khác đã từng ngã gục trước tôi.

Tối thứ sáu, anh đến sớm.

- Mấy bữa nhớ Nguyệt quá, anh chẳng học được.

Tôi lạnh nhạt:

- Vậy sao? Thế mà Nguyệt không biết đó!

Vừa ngồi với anh thì Hùng đến - dầu thơm và xe Dream bóng lộn - dạo này đã tỏ ra "ngoan ngõan" hơn nhiều. Hai anh chàng gờm nhau.

Anh kiêu hãnh, Hùng ngạo mạn và tự tin nói:

- Tối nay Nguyệt đi xem ca nhạc ở rạp Rex với anh nhé!

Có nên đi không? Kỳ quá. Cái mục đích "cao cả" lại lởn vởn trong đầu tôi. Có thể hôm nay chàng sẽ nói... Thấy tôi phân vân, anh tế nhị:

- Nguyệt đi xem cho khuây khỏa. Em mới thi xong mà.

Tôi nhí nhảnh và vô tâm:

- Anh đi luôn cho vui nhé!

Anh bị bất ngờ:

- À..không được, chắc anh không đi được...

Ánh mắt đắc thắng của Hùng làm tôi khó chịu. Anh dắt chiếc xe đạp cà tàng đi ra cổng rồi bỗng quay lại nhìn xoáy vào tôi, cái nhìn đau đớn của một tâm hồn bị tổn thương cực độ. Tôi hiểu anh nghĩ gi. Không! Không phải đâu!

Ánh mắt anh ám ảnh tôi suốt buổi tối. Hùng hỏi:

- Ai vậy?

....

- Anh chàng bụi hết cỡ ha!

Cái giọng khinh thị của Hùng làm tôi phát cáu:

- Vì anh ấy không muốn là một con công!

- Nguyệt nói vậy là sao?

- Vì con công có một cái đầu quá nhỏ và một bộ cánh quá lớn. Còn anh ta ngược lại.

Tôi trả lời tỉnh bơ. Hùng lặng in trước vẻ gây gỗ của tôi. "Đầu óc các bà..." chắc anh ta nghĩ vậy.
Tối hôm ấy anh hiện ra trong giấc mơ của tôi với cái nhìn bị thương "Em đã chọn con công loè loẹt đó sao?" Không! Anh lầm rồi!

Tôi giật mình, toát mồ hôi và bỗng sợ mất anh kỳ lạ.

Một... hai... rồi ba ngày trôi qua, anh vẫn không lại. Trống vắng! Tôi ngạc nhiên với chính mình. Có lẽ nào...? Chắc tại vì anh trở nên quá quen thuộc trong cuộc sống của tôi nên sự vắng mặt ấy đã tạo nên cảm giác hụt hẫng là điều đương nhiên. Nhưng một tuần... Nỗi nhớ quặn thắt, cồn cào. Không thể nào quên được anh. Tôi ra hành lang đứng nhìn xuống quán nước ở bên kia. Những kỷ niệm tràn về - Tôi chống cằm ôn lại từng cử chỉ chăm sóc nhỏ nhặt của anh. Anh đã yêu tôi biết bao... Tôi nâng niu những cuốn sách, đọc lại từng lá thư... và cảm thấy xúc động đến tận đáy lòng. Tôi thèm được giận hờn, thèm được gục đầu lên vai anh mà... khóc.

Sinh nhật - tôi không tổ chức gì cả. Chiều, tôi ngồi buồn thiu trước cửa nhà, giàn hoa ti gôn tím ngát. Hùng đến - ôm theo một bó hồng nhung to tướng. Anh chàng lúng túng trước vẻ mặt "hình sự" của tôi - vẻ ngạo nghễnh đã biến mất: " Anh muốn nói với Nguyệt rằng... Anh yêu em". Hùng táo bạo vòng tay qua người tôi - hôn lên mái tóc...

"Mi đã chiến thắng rồi đó Nguyệt - Được gì?" Tự nhiên tôi nghe lòng tê tái lạ. Những giọt nước mắt chảy dài. Hùng ngơ ngác. Tiếng gió lao xao... Tôi linh cảm thấy người mà tôi đang chờ đợi ở rất gần đây thôi! Tôi vùng dậy, thoát ra khỏi vòng tay của Hùng, chạy ào ra thì... chỉ còn thấy một nụ hồng bé nhỏ nằm trơ trọi trước cổng nhà. Anh đã lặng thầm đến tự bao giờ? Anh đã thấy và nghe những gì? Anh sẽ nghĩ gì?

Trời ơi!

Tôi đã phải trả giá cho sự ngông cuồng của chính tôi một cái giá khá đắt. Anh đã nói "Anh từng yêu em, yêu say đắm - Rồi anh đặt toàn bộ ý nghĩa cuộc đời vào tình yêu ấy...Nhưng bây giờ thì em đã yêu và được yêu. Anh đã trở nên thừa thãi..." Tôi nhìn sâu vào mặt anh để tìm lại sự đau đớn, tuyệt vọng của ngày xưa, nhưng không thấy. "Anh đã đau... đau lắm nhưng không khổ" Anh cười nhẹ nhàng "Cuộc sống còn nhiều cái khác ngoài tình yêu - Em đã giúp anh nhận ra điều đó!" Giọng anh đều đều, chân thành và nồng thắm, không hờn giận, không chua cay. "Anh sẽ là anh trai của em nhé! Cô bé con." Tôi muốn hét lên:"Không! anh lầm rồi, em không yêu Hùng, em không muốn làm em gái của anh - Em yêu anh..." Nhưng tôi lặng người, cái cảm quan nhạy bén của người con gái giúp tôi nhận thấy sự nguội lạnh trong mắt anh. Người ta chỉ yêu có một lần! Tôi đã dại dột đùa giỡn với tình yêu chân thành của anh. Tôi đang tâm giết nó và... phải chăng nó đã chết?
Bão táp trong lòng cứ nổi lên nhưng hãy cố mà bình tĩnh. Tôi kiêu hãnh như đã từng kiêu hãnh "Vâng! cám ơn ông anh trai của em..." Anh mỉm cừơi, nụ cười chân thật và đáng yêu như chính con người anh vậy.

Anh đi rồi! Chiếc áo bạc màu và chiếc xe đạp cà tàng. Tôi như đánh mất chính mình. Anh đi - vững vàng và tự tin. Còn tôi, tôi không thể nào giương đôi mắt ráo hỏanh để nhìn theo bóng anh. Đôi mắt ấy đã đẫm ướt.

Quà muộn - Nguyên Hương

Căn nhà được quy giá trị ra vàng, ai ở lại thì đưa cho người kia một nửa. Xe, tivi, tủ lạnh… tất cả đều chia đôi. Sự phân chia êm thấm và ai cũng sẵn sàng nhường cho người kia hơn một chút.
Chỉ còn lại Thu và tôi. áo quần của hai chị em thường để chung một ngăn, bây giờ bề bộn đầy giường. Hai đứa tôi vừa xếp riêng quần áo của mỗi đứa ra, vừa lắng nghe ba mẹ nói với nhau về con cái. Nói qua nói lại cho đến chiều thì ba tôi không còn nhỏ nhẹ nữa, ông thẳng thừng:
- Về tài sản thì bà muốn lấy thêm gì tuỳ ý. Nhưng về con cái thì tôi nuôi con Linh. Khỏi cần bàn cãi nữa.
- Đành rằng toà xử tôi một đứa, ông một đứa. Nhưng tôi muốn tụi nó có chị có em với nhau - Giọng mẹ năn nỉ.
- Vậy, tôi muốn cả hai đứa, bà chịu không? tôi cũng muốn tụi nó có chị có em - Giọng ba thách thức.
Im lặng một phút rồi mẹ nói, giọng cay đắng:
- Có thật là ông muốn tụi nó có chị có em không?
- Đủ rồi! Con Linh là con của tôi - Ba lớn tiếng.
- Đồ khốn nạn! - Cả người mẹ run lên - Con Thu cũng là con của ông. Tôi nói đi nói lại điều này suốt bao năm nay, không phải vì tôi muốn chứng tỏ sự chung thủy của tôi đối với ông… - Mẹ cười khẩy - Ông không đáng có mọt người vợ chung thủy…
- Đừng nói nhiều vô ích - Giọng ba lạnh ngắt.
- Tôi nói để cho hai đứa con hiểu rằng tụi nó là chị em ruột thịt.
- Đằng nào thì con Linh cũng ở với tôi.
Mẹ đi đến giường chất đầy áo quần của hai đứa tôi. bàn tay mẹ ấn trên vai tôi đau điếng:
- Linh… Em Thu… yếu đuối hơn con nên em cần mẹ hơn. Con hiểu mẹ không?

Tôi không hiểu được. Cảm giác kiêu hãnh thường ngày biến mất. Thường ngày tôi luôn được khen thông minh hơn, dễ thương hơn và học giỏi hơn Thu. Thường ngày tôi luôn kiêu hãnh, vì ai đến nhà cũng vuốt tóc nựng tôi và chẳng mấy ai hỏi han đến Thu. Và thường ngày, tôi cũng hay lấn át Thu nữa… Nhưng lúc này tôi chỉ thấy tội nó. Tôi không kịp suy nghĩ về những buổi chia tay đang diễn ra. Tôi nhìn đống quần áo đã phân đôi trên giường và chợt nhận ra bao nhiều quần áo đẹp đều là của tôi! áo quần để chung, nhưng có khi nào Thu mặc đâu. Toàn là tôi mặc và quen dần ai cũng coi đó là của tôi.

Mẹ nhét áo quần của Thu vào valy và cúi hôn tôi:

- Mẹ yêu cả hai đứa! Con hay nói rằng mẹ không thương con, nhưng không phải vậy đâu. Rồi con sẽ hiểu.

***

Để hiểu được lời mẹ nói, tôi phải trải một thời gian dài. Suốt những năm tháng dài đó, tôi luôn nhớ đén hình ảnh đứa em gái xấu xí khờ khạo của tôi:

- Chị Linh, con búp bê này chia làm sao? - Nó giơ tay định vặt cổ con búp bê.

- Cho Thu luôn đó! - Tôi vội giựt con búp bê lại, nhép vào valy của mẹ, lần đầu tiên trong đời tôi nhường em mình. Và kể từ hôm đó, những con búp bê trong tủ kính chưng bày ở tiệm không còn hấp dẫn tôi nữa. Một điều gì đó đã vĩnh viễn qua đi.

Hai năm đầu, tết nào mẹ cũng gửi thư và quà cho tôi. Con dấu ngoài phong bì cho biết mẹ ở Nha Trang, nhưng không cho biết rõ địa chỉ. Đến năm sau, năm sau nữa… tôi không còn nhận được tin mẹ. Ba cười khẩy: - Chắc mẹ mày lấy chồng rồi! Tôi không nghĩ đến chuyện mẹ lấy chồng. Tôi chỉ nghĩ rằng mẹ không buồn nhớ đến tôi nữa. Ngày xưa, mẹ cũng ít khi nựng nịu chìu chuộng tôi, mẹ thương em Thu hơn.

Ba lấy vợ. Dì mới hai mươi ba tuổi, lớn hơn tôi tám tuổi. Nhìn dì và tôi người ngoài dễ lầm là hai chị em. Dì không hoạnh họe tôi như những bà dì ghẻ người ta hay nói. Mà thật ra dì không chú ý đén tôi thì đúng hơn. Sáng tám giờ dì thức dậy, chải đầu, thay quần áo rồi ăn sáng đến mười giờ, đi chợ, vậy là tới trưa. Ngủ trưa dậy là đã ba giờ, dì tới tiệm gội đầu hoặc làm móng tay móng chân… rồi cơm chiều. Rồi tối coi tivi hoặc đi xem phim, nghe nhạc…

Khi có bầu, da mặt bị nám một chút, dì khóc, không chịu vào bếp nấu ăn vì sợ nám nhiều hơn. Ba mua bếp điện về, dì than cái thai làm dì mệt. Vậy là ba thuê một bà già ngày ngày tới lo cơm giặt giũ.

- Chứ còn con Linh làm gì? - Đó là câu nói đầu tiên của dì ám chỉ đến tôi sau một năm sống chung.

- Để cho nó học hành! - Giọng ba như ra lệnh
, dì im lặng ngay. Dường như dì hiểu được rằng ba rất cưng tôi và đặt hy vọng nơi tôi rất nhiều. Dì muốn gì thì muốn, trừ việc… gây sự với tôi.

Chỉ tội nghiệp cho bà già giúp việc - Ba tôi vốn khó tính, dì không khó tính nhưng lại nhỏng nhảnh, còn tôi thì ngủng ngẳng với tất cả… Bà nấu món gì, hễ tôi khen ngon thì dì chê dở; bà làm gì, hễ được dì khen thì tôi lại chê. Ba tôi khi thì nghe theo dì, khi thì nghe theo tôi… và một ngày kia ông quát lên:

- Từ nay về sau ai chê thì tự làm lấy.

***

Dì sinh ra một đá em gái giống em Thu như đúc. Bà gì giúp việc lắc đầu: - Đàn bà có thai mà chưng diện thì sinh con xấu xí vô duyên là đúng rồi. Chỉ tội nghiệp con bé…

Ba tôi cau mặt mỗi khi nhìn thấy đứa nhỏ. Dì trút bỏ áo quần đẹp, thôi son phấn, cả ngày dì ôm con vào lòng nựng nịu mong cho nó biết cười. Nhưng mặc kệ tình thương lẫn nước mắt của dì, nó vẫn cứ nhìn quanh bằng đôi mắt lờ đờ và chẳng hề vui chút nào khi nghe tiếng lúc lắc của món đồ chơi. - Sao anh chẳng bao giờ nựng con hết vậy? - Tôi nghe tiếng dì khóc hỏi ba tôi và tiếng giày ba tôi đi xa dần.

Đứa bé đã kéo tôi đến gần dì. Đi học về, tôi thường vào phòng dì bồng bé lên. Tôi ca hát, vui đùa trêu chọc bé, cũng như dì, tôi thiết tha mong nghe tiếng nó cười. Dì vui hơn khi thấy tôi gần gũi bé Bi của dì, nhưng không bao giờ dì hiểu được rằng tôi đang nhìn thấy mẹ nơi dì và bé Bi là em Thu ngày xưa. Giờ thì tôi hiểu được câu cuối cùng mẹ nói” em Thu yếu đuối hơn con nền em cần mẹ hơn”.

***

Sau bao ngày tháng, giờ đây tôi bỗng nhớ mẹ và em Thu đến cồn cào. Tôi nhớ hồi đó tôi hay giành đồ chơi với Thu và nó chẳng biết làm gì hơn là khóc ư ử. Cuối năm học nào tôi cũng ôm về gói phần thưởng lớn nhất lớp và ba tôi hãnh diện chở tôi khắp nhà người quen. Mỗi lần ba nựng nịu hoặc mua quà cho tôi thì mẹ lại đưa em Thu đi loanh quanh trong xóm và mua cho em một món quà tương tự để rồi tôi giành luôn món quà đó bằng câu phụng phịu:

- Mẹ ứ thương con. mẹ chỉ thương em Thu thôi.

- Linh! Con là chị. Con phải nhường em. - Mẹ dàn hòa.

Và đôi khi mẹ nói như năn nỉ tôi:

- Khi nào đi chơi, con dắt em theo cho em biết này biết nọ với nghe con. Tôi lắc đầu nguây nguẩy:

- Nó chậm chạp lù đù, dắt theo mệt lắm.

Tôi chưa bao giờ quan tâm đến em Thu - Ba đã khiến tôi nhận ra điều này! Tỗi ẵm bồng bé Bi, ru nó ngủ, may áo buó bê, mua đồ chơi cho nó. Tôi muốn làm thật nhiều cho bé để chuộc lại sự vô tâm đối với em Thu. Nhưng bé Bi là bé Bi, em Thu là em Thu và tôi bật khóc mỗi khi nhớ mẹ. Tôi lục mấy phong thư cũ, tìm địa chỉ cỉa mẹ nhưng vô ích, con dấu ngoài phong bì với hai chữ Nha Trang lạnh lùng chẳng nói được gì hơn. Nha Trang trở thành một địa danh ám ảnh.

***

Giấy báo tôi thi đậu á khoa Đại Học Y Thành phố Hồ Chí Minh gởi về nhà. ba mở tiệc mừng ngay ngày hôm sau. Tiếng cụng ly của khách khứa chúc mừng tương lai tôi vọng vào phòng khiến dì run vai lặng khóc. Tôi bồng bé Bi lên, bé nhìn tôi bằng đôi mắt lờ đờ rồi mệt mỏi ngả cổ trên vai tôi.

- Mai mốt Linh đi học… ở đây một mình… dì biết làm sao? - Dì nói nho nhỏ, thống khổ, tuyệt vọng, cô đơn. Dì già sọm như đã bốn mươi.

Tôi cắn nghiêm môi lại. Mẹ cũng đã từng thấy khổ tuyệt vọng và cô đơn như vậy. Mà hồi đó, tôi còn quá nhỏ để biết chia sẻ.

Tôi rời bữa tiệc mừng đi lang thang trên phố. Hàng cây hai bên đường rũ lá lặng im. Niềm kiêu hãnh trước sự quan tâm đặc biệt của ba dành cho tôi không còn nữa, điều gì đó đã nứt rạn, xót xa.

- Con gái của ba, con muốn ba thưởng gì cho con? - ba hồ hởi khi tôi quay về sau bữa tiệc.

- Con thích đi Nha Trang - Tôi đáp và mong ba hỏi “tại sao con muốn đi Nha Trang” để tôi nói với ba về nỗi ray rứt trong tôi, nhưng ba không thèm thắc mắc.

***

Mặc đám bạn vui đùa trên bãi cát. Tôi đi lòng vòng khắp phố biển như một con điên. Tôi dáo dác nhòm ngó, nghểnh cổ xoay đầu nhìn quanh tựa như mẹ và em Thu vừa mới chia tay với tôi xong.

Tôi đặc biệt chú ý đến những đứa bé trạc tuổi Thu ngày ra đi, những đứa bé rách rưới nhẫn nhục chìa cái mũ trước ngực và ngước mắt chờ đợi. “nếu bỗng nhiên một đứa bé ngửa mũ trước mặt tôi với nụ cười nhăn nhở đó là Thu thì sao?”. Câu hỏi kinh khủng lóe lên khiến tôi sựng người khiếp sợ. Mẹ sẽ không bao giờ để em Thu như vậy! Nhưng có thể là mẹ làm sao đó… mẹ chết chẳng hạn và chẳng còn ai trên đời này biết đến em tôi. Một con người sinh ra không lý trí thì có thể làm được gì ngoài việc ngửa mũ xin ăn? tôi thẫn thờ đi trên phố, lòng v�
�a mong gặp, vừa mong đừng gặp.

Ngày cuối cùng ở Nha Trang, tôi đi quanh các cửa hàng tìm mua quà cho bé Bi. “Có món quà nào thật hay khiến cho bé cười được không?”. Tôi lùng sục món quà trong trí tưởng tượng của mình một cách xét nét tỉ mỉ khiến đám bạn cùng đi kêu trời:

- Sao mày khó tính như bà già vậy Linh?

Cuối cùng tôi tìm mua được con thuyền bằng vỏ ốc gắn vào nhau. Những cái vỏ ốc nhiều màu lấp lánh dưới nắng mặt trời.

- Cám ơn Linh đã mua quà cho bé Bi - Dì buồn bã nói. - Từ lâu rồi, dì cũng chẳng nhớ đến việc mua quà cho bé nữa.

Dì đưa chiếc thuyền cho bé và ngay lập tức chiếc thuyền tuột khỏi đôi bàn tay lỏng lẻo của bé, rơi xuống nền xi măng khô khốc, vỏ ốc văng tung toé.

***

Thật là bất ngờ, tôi gặp mẹ ngay nagỳ đầu tiên đến trường Đại học. Trong phút giây, tôi và mẹ đứng lặng nhìn nhau. Mẹ già đi nhiều, tốc lốm đốm bạc. - Sao mẹ… đứng ở đây? Tôi ấp úng hỏi một câu ngu ngơ.

- Mẹ đợi con! - Giọng mẹ khàn khàn.

- Sao mẹ… không viết thư cho con?

- Biết ba con lấy vợ nên mẹ thôi không gởi. Mẹ ngại ba nghĩ rằng mẹ quấy rầy hạnh phúc của ba con.

- Mẹ ngại… ngại… Mẹ không nhớ đến con thì có! - Tôi dằn dỗi, như ngày xưa mỗi lần mẹ mua quà cho em Thu.

- Linh! - Mẹ dịu dàng gọi tên tôi - mẹ luôn hỏi thăm về con. Con có thấy là mẹ đang đứng đây không? từ khi biết con đậu trường này, ngày nào mẹ cũng đến đây đợi…

Hai mẹ con mà phải đợi chừng đó năm tháng để gặp nhau ở một nơi xa lạ. Tôi gục đầu trên vai mẹ, bật khóc.

- Con về Nha Trang tìm mẹ… mẹ ơi!

- Hồi đó mẹ đưa em về Nha Trang với hy vọng khí hậu biển sẽ tốt hơn cho em con. Rồi nghe nói ở thành phố có nhiều bác sĩ giỏi nên mẹ đưa em về đây. - Em Thu… sao rồi mẹ? - Tôi hồi họpp hỏi.

- Em con mất rồi! - Nước mắt mẹ rơi trên tóc tôi - Em con không ý thức được nguy hiểm nên đút tay vào ổ điện.

Đột nhiên tôi thấy nhẹ nhõ, nỗi nhẹ nhõ tàn nhẫn, kỳ quặc và đau đớn. mẹ nghẹn ngào:

- Chết có lúc là giải thoát phải không con?

Nỗi đau trong mắt mẹ khiến cổ tôi cứng lại.

***

Tôi có thêm một đứa em trai, vì mẹ đã có chồng. Chồng của mẹ là một bác sĩ khoa tâm thần. Thật khó chịu khi biết mẹ có chồng. Việc mẹ có chồng khác hẳn việc ba có vợ! Không thể giải thích được vì sao lại như vậy.

Tôi cố tạo một vẻ mặt vô tư khi gặp cậu bé. Nó có khuôn mặt tròn và sóng mũi thanh tú của mẹ. Rồi khi đối diện với ông bác sĩ, tôi nhận ra đôi mắt nó là bản sao của đôi mắt ông.

Câu chào ngập ngừng trên môi, rồi tôi bật ra “Chào bác”.

Ông đáp lại câu chào của tôi bằng một nụ cười.

Ông đưa mẹ và tôi ra mộ em Thu. Ngôi mộ xây theo một kiểu là lạ, ngồ ngộ. Những viên đá hoa đủ màu đắp quanh mộ như những món đồ chơi bày ra bừa bãi. - Với dáng mộ này, bác mong em của cháu có được tuổi thơ ở thế giới bên kia - Ông nói bằng một giọng ấm áp, ân cần.

Tôi hình dung một cuộc sống có ông, mẹ, em Thu và đứa em tôi mới gặp. Thật khó mà hình dung được cuộc sống đó ra sao. Tuy nhiên, tôi hiểu ông rất yêu mẹ tôi. Vì yêu mẹ nên ông đã tặng cho em tôi tuổi thơ, dẫu muộn màng. Cũng như tôi thân thiện với dì vì nhớ mẹ, và nựng nịu vỗ về bé Bi vì tình yêu muộn màng dành cho em Thu.

Tôi chợt hiểu ra một điều cơ bản của cuộc sống. Những ai biết yêu thương sẽ sống đẹp hơn.

Daklak, 4.94

Sunday, September 2, 2007

Cổ tích cho đàn ông - Thùy Linh

Dẫu đọc 1/2 đã biết kết cục truyện nhưng có cần phải thế không


"... À ơi, à ơi mẹ ru con mẹ ngủ ngon, lời ru đi vào trong mơ... ". Vừa xoa lưng bé Tũn chị vừa hát khe khẽ. Nhìn hàng mi con bé khẽ động đậy, chị biết rằng nó chưa ngủ. Từ ngày mẹ nó mất, nó vẫn trằn trọc như thế. Những ngày đầu nó còn khóc đòi mẹ. Khóc đến cạn hơi rồi lịm đi.

Trong giấc ngủ thỉnh thoảng lại giật mình, cái giọng nhỏ kêu khào khào: "Mẹ ơi"... Rồi nó không khóc nữa, không đòi mẹ, không giật mình, chỉ nằm im, mắt nhắm nghiền, hai hàng mi động đậy, nhưng không ngủ. Người nó rộc rạc đi, gầy như một con mèo hen. Trong đôi mắt nó ánh sáng cứ nhạt dần, nhạt dần... Mới đầu ba nó sợ lắm. Khổ sở vì cái chết bất ngờ của vợ, bất lực trước nỗi đau đớn của con, có lúc chỉ biết ôm bé Tũn nằm khóc. Chị là hàng xóm thương cảnh hai cha con mà tới giúp. Bé Tũn níu vào hơi ấm người đàn bà trong chị. Còn chị cứ thấy phảng phất quanh mình mùi hôi chua nồng của con bé, theo chị cả vào giấc ngủ buồn. Đêm nằm ở nhà mình mà cứ ngỡ đang nằm bên con bé, thảng thốt quờ tay sang, định cất tiếng hát ru, giật mình tỉnh dậy mà tê tái.

- Cô hát bài khác đi.

Bé Tũn bỗng cất tiếng. Hai hàng mi vẫn khẽ rung rung không chịu mở.

- Nhưng cô chỉ biết mỗi bài hát đó thôi.

- Mẹ biết hát nhiều bài lắm.

- Cô xin lỗi, rồi cô sẽ học.

"... Lời ru đi suốt cuộc đời. Ru bằng yêu thương. Ru bằng nhọc nhằn... Ngày mai bừng ánh mặt trời. Tan rồi mây đen, tan rồi bão tố... ". Chị vẫn đành hát ru nó bằng bài hát quen thuộc. Chỉ một bài đó thôi.

Bé Tũn vẫn chưa chịu ngủ. Mồ hôi rịn ra trên trán làm mấy sợi tóc mỏng bết dính lại. Hết vốn chị đành xoa lưng cho nó. Xoa mãi đến mỏi tay bé Tũn vẫn nằm im, lay động hai hàng mi dài cong veo.

- Ngủ đi cháu, cô thương cháu nhiều.

Chị chỉ biết nói với nó như vậy. Bỗng con bé ư ử hát một bài gì đó nghe không rõ lắm. Chị chỉ nghe được lõm bõm: "... ánh trăng... cây đa to, có thằng Cuộc già... Cuội ơi ta nói Cuội nghe... Gió không có nhà, gió đi muôn phương... trên trời đất ta... ". Rồi tiếng hát nhỏ dần bay đi mất. Hai hàng mi bé Tũn như hàng tơ rủ xuống khi lặng gió. Nó đã tự ru được mình. Chị đắp chăn cho con bé và khẽ khàng xuống giường.

Chị vào bếp dọn đống bát đũa ba Tũn bỏ lại sau bữa cơm tối vì vội đi họp. Thức ăn còn thừa khá nhiều, nồi cơm mới chỉ khơi khơi phần trên. Anh vội không kịp cả đánh cơm. Món giá xào chị đành phải đổ đi, vì anh vốn yếu bụng, không ăn được thức ăn để tủ lạnh. Mỗi lần như thế này chị buồn lắm, cảm thấy như mình có lỗi vì đã nấu nướng không ngon, không hợp với khẩu vị của anh. Mỗi khi anh ăn, nếu có mặt ở đó, chị thường quanh quẩn, lén nhìn cách anh ăn để đoán xem anh có hài lòng hay không. Chị coi đó như là một niềm vui thầm kín của riêng mình. Chị rất sợ anh biết điều này và cố tìm cách giấu giếm. Bởi anh là người nhạy cảm, chỉ cần nhìn đôi mắt trong veo thơ trẻ lạc lõng trên gương mặt bị những đường hằn mệt mỏi của cuộc đời lưu lại đang bừng lên những tia sáng lấp lánh, anh sẽ biết ngay đó không thể là ánh mắt của người giúp việc cố làm cho ông chủ vui lòng. Mỗi khi đứng trước anh nói chuyện, chị không thể, không dám nhìn vào gương mặt thanh tú, có cặp mắt buồn buồn dài dại của anh thường hay mơ màng sau cặp kính. Chị chôn cái nhìn xuống đất, hoặc buông nó trôi vào khoảng không. Anh cũng chỉ thường trao đổi rất ngắn gọn rồi bỏ đi. Chị biết là anh tránh cho chị con sóng mặc cảm đang xô đẩy chị. Nhưng chị mặc cảm cái gì thì anh làm sao hiểu nổi. Không bao giờ hiểu nổi...

Có tiếng khóa lách cách ngoài cổng. Anh đã đi họp về. Chị cảm thấy lồng ngực mình rung lên. Chị uống vội ngụm nước rồi đi ra phòng khách, đứng vào chỗ mà chị biết anh sẽ hỏi chuyện mà không nhìn thấy mặt chị.

- Bé Tũn ngủ rồi hả chị? - Anh treo cái mũ cát két vào cái mắc áo kê góc nhà.

- Tôi ru mãi vẫn không chịu ngủ. Nó tự ru lấy đấy anh ạ.

- Vậy à! - Anh ngồi xuống ghế salon - Ngày xưa mỗi lần cô ấy ru, nó cũng thường hát theo mà chị. Hai mẹ con thích nhất bài "Ánh trăng trắng ngà". Câu thơ bé Tũn thích là "Em là ai, cô gái hay nàng tiên. Em có tuổi hay không có tuổi. Mái tóc em là mây hay là suối... ". Mỗi đêm cô ấy ru bé, thế nào rồi cũng phải quay về bài hát và câu thơ đó... à, mà muộn rồi, ba con tôi làm phiền chị quá.

- Không sao đâu anh ạ. Ở nhà tôi cũng có làm gì đâu. Có con bé vui hơn nhiều.

Anh đứng dậy. Chị đi ra cửa.

- Chị đợi tôi một lát.

Anh ấy đi vào phòng ngủ, lúc sau quay ra, tay cầm phong bì và một gói giấy nhỏ.

- Gửi chị tiền lương tháng này. Tôi vừa có tiền thưởng nghiệm thu đề tài, xin biếu chị một ít, mong chị đừng từ chối.

Cầm phong bì anh đưa mà lồng ngực chị cứ nghẹn lên. Không phải vì cử chỉ thân thiện của anh. Không phải nỗi mặc cảm thân phận mình. Chị những muốn hét to lên rằng, chị làm tất cả không phải vì để được anh trả lương. Chị cần anh. Chị cần mỗi sớm,
mỗi tối anh hiện trong mắt chị. Chị không cần tiền anh có biết đến điều đó hay không. Chị không cần anh nói với chị những lời yêu thương. Điều đó là không thể. Cuộc sống của anh, hơi thở của anh nó thuộc về cuộc đời mà nơi đó không bao giờ chị được sinh ra. Tình yêu với chị đâu cần minh chứng. Anh cũng không thể nghe thấy tiếng chị đang thét lên trong im lặng tưởng rất đỗi dịu dàng. Lồng ngực như đang muốn vỡ tung của chị vẫn ngày ngày ôm ấp bé Tũn mỗi khi ru nó ngủ.

- Chị sao thế? - Anh ngỡ ngàng nhìn chị.

- Chào anh tôi về - Chị nói và bỏ đi rất nhanh.

- Khoan đã chị!

Anh bước theo mấy bước, đưa cho chị gói giấy nhỏ:

- Xin tặng chị chiếc khăn san để chị quàng mùa đông, mong chị đừng từ chối.

- Cảm ơn anh! - Chị cầm gói quà rưng rưng - Lần đầu tiên có người tặng quà tôi đấy.

- Nếu thế tôi là người có lỗi rồi.

- Anh đừng nói thế. Tôi sẽ rất thích món quà của anh.

- Chị đừng làm tôi nghĩ rằng mình giỏi nhé.

- Tôi về đây! Chúc anh ngủ ngon.

- Mong chị cũng vậy!

Anh đi theo ra đóng cổng. Đi được một đoạn, chị ngoái lại nhìn cánh cửa đen ngòm sau lưng, nước mắt trào ra.

Anh vào nhà sang ngay buồng con gái. Nó đang ôm chiếc gối dài, nửa gương mặt chìm lút trong chiếc gối mầu hồng. Nhưng nét mặt lại cau có của đứa trẻ đang chờ nghe một chuyện gì đó không hài lòng. Một giấc ngủ mệt mỏi.

Anh ngồi xuống, khẽ vuốt tóc cho con. Đấy là việc ngày xưa cô ấy thường làm. Hồi cô ấy mới mất, tối đến anh để bé Tũn ngủ cùng với mình, mỗi khi vuốt tóc cho con, anh lại bật khóc. Cô ấy ra đi khỏi cuộc đời anh nhanh như một cơn gió hoang tràn lướt qua; khiến anh xây xẩm mặt mày. Buổi sáng hôm ấy ngủ dậy, cô quàng tay qua người anh, ngón tay nhỏ nhắn xoa xoa hàm râu quai nón vừa cạo xong vẫn còn xanh rì thủ thỉ: "Hôm nay em sẽ đi thăm cái Vân. Nó vừa ốm dậy. Anh có đi với em không?". Anh thoái thác: "Hôm nay anh bận họp nhóm đề tài". Cô nhổm dậy, nhìn sâu vào mắt anh: "Nói thật đi, có đúng bận họp không?". Anh bật cười: "Em biết nghi ngờ từ bao giờ thế?". Cô ngả đầu xuống ngực anh: "Chẳng dại gì em đặt cả lòng tin vào anh. Em vẫn khôn như thế anh không biết à!". Cô nằm lặng im một lúc rất lâu, tay xoa xoa ngực anh hỏi: "Nhưng tại sao ngày ấy anh yêu em, chứ không phải là Vân. Vân nó rất yêu anh cơ mà?". Anh siết chặt cô vào ngực mình: "Sao mà hỏi ngốc thế? Tại em không biết chinh phục anh hơn chứ sao". Cô chồm dậy, ngồi hẳn lên người anh, lấy tay chọc vào mạng sườn, nói: "Ai chinh phục ai, nói đi? Ai giả vờ ốm rủ người ta đến nhà?". Bị chọc buồn, anh quằn quại xin, nhưng cô nhất định không buông tha. May mà bé Tũn nghe tiếng la hét rất to của anh, từ phòng ngủ của nó chạy sang, đứng trước cửa ngơ ngác hỏi: "Ơ, mẹ đánh ba à?". Anh được thể, kêu lên: "Bé Tũn, cứu ba với! ". Bé Tũn nhảy lên giường ôm lấy mẹ, kêu lên: "Mẹ không được bắt nạt ba. Con mách cô giáo đấy". Cô buông anh ra, đặt bé Tũn nằm giữa hai người. Bé Tũn kể cho hai người nghe giấc mơ đêm qua của nó. Nó thấy một người tóc tai rũ rượi mặc quần áo trắng toát, trên mình cài đầy kim băng đuổi nó. "Con sợ quá, muốn chạy mà không chạy được, con thét gọi mẹ nhưng chẳng thấy mẹ đâu". Cô hỏi đùa: "Sao con không gọi ba?". Nó bảo: "Lúc ấy con thấy ba đang đi với cô nào ấy. Con tức, con không gọi". Cô véo mũi anh: "Thấy chưa? Làm sao em tin anh nổi?". Anh ôm cả hai mẹ con và nói: "Nếu hai mẹ con cùng về một phe thì anh chịu thua rồi". Họ còn nằm như thế rất lâu mới rời khỏi giường. Lúc ở trong nhà tắm, anh hôn vào gáy cô, khẽ nói: "Em biết tại sao anh yêu em không? Em đàn bà hơn tất cả những người đàn bà khác". Cô quay lại níu cổ anh xuống, hôn vào trán anh, mắt nhắm mơ màng: "Bây giờ có chết em cũng mãn nguyện". Trước khi ra khỏi nhà, cô còn cố hôn anh một lần nữa, thì thầm: "Chiều nay em sẽ chiêu đãi hai ba con một món ăn đặc biệt. Anh nhớ đón bé Tũn về sớm nhé". Anh nháy mắt trêu cô: "Trả công phải không?". Cô giơ ngón tay vẻ đe dọa: "Muốn ăn ngon hãy ngoan ngoãn đi", rồi dắt xe ra. Khoảng bốn giờ chiều, đang định rời bàn làm việc để đi đón bé Tũn thì có điện thoại. Giọng một người đàn ông xa lạ báo tin anh phải vào bệnh viện gấp. Tới nơi, cô vừa tắt thở sau một tai nạn xe máy. Anh không tin người đàn bà nằm như đang ngủ trên nệm ga trắng toát kia lại chính người đàn bà sáng nay vừa nằm dài âu yếm bên anh với một nụ cười rạng rỡ sau một giấc ngủ mãn nguyện. Mầu trắng của chiếc nệm ga phủ hắt vào gương mặt anh, rồi từ từ chuyển thành mầu máu bầm đỏ, đen kịt. Anh đổ vật xuống nền nhà. Lúc tỉnh dậy ngoài trời đã tối đen, xung quanh chẳng còn ai. Phải ngơ ngác mất một lúc anh mới hiểu điều gì đang xảy ra. Anh bật khóc. Một nữ bác sĩ già chạy vào, cầm lấy tay anh an ủi: "Anh cố bình tĩnh lại đi. Chuyện đã xảy ra không thể nào khác được". Bà ngồi bên anh rất lâu. Tới khuya anh mới nhớ đến bé Tũn, bèn nhờ người gọi điện hỏi. Thấy lâu không có bố mẹ đến đón, cô giáo đã đèo con bé về nhà, nhưng ở nhà cũng chẳng có ai nên đã đưa bé Tũn về nhà mình. Sau đó thuốc an thần ngấm, anh thiếp đi. Trong đám tang cô, anh không có nổi một giọt nước mắt. Anh biến thành một tảng băng câm lặng biết đi. Tảng băng ấy dường như không thể nung chảy, mặc dù bạn bè anh tìm mọi cách đốt nóng nó.

Có tiếng chuông điện thoại. Anh vội chạy sang phòng ngủ riêng. Anh tự xấu hổ với nhịp tim khác thường của mình.

- Chào anh! - Một giọng phụ nữ dịu dàng, nghe vừa quen, vừa lạ.

- Chào em!

- Anh không bận gì chứ?

- Không, anh vừa đi họp về, con gái anh đã đi ngủ - Anh dịu dàng đáp lại.

- Ngày mai gió mùa về đấy, anh nhớ mặc ấm cho cháu trước khi đi nhà trẻ nhé. Cả anh nữa...

- Cảm ơn em: Anh sẽ nhớ!

- Những quyển truyện mà em giới thiệu anh đã đọc xong chưa?

- Anh mới đọc được một nửa. Hay lắm!

- Thật không? - Người đàn bà khẽ cười - Em chỉ sợ anh không thích.

- Anh đọc và cố hình dung về em.

- Hình dung về em như thế nào? - Giọng người đàn bà có vẻ hồi hộp.

- Em là người đàn bà đa cảm, rất dịu dàng, em ưa thích những gì thanh cao. Và em rất đẹp, đúng không!

- Thật thế ư? - Rất lâu người đàn bà mới thốt lên được câu hỏi ấy.

- Anh không nói dối đâu. Đừng giận nếu anh nói rằng, anh dường như tìm thấy cái gì đó của ấm áp xưa cũ của mẹ bé Tũn trong em.

- Em cảm ơn anh về điều đó.

- Nhưng này, tại sao chúng ta không gặp nhau nhỉ? Chúng ta quen nhau hơn hai tháng rồi, mà chỉ toàn nói chuyện qua điện thoại.

Người đàn bà im lặng rất lâu. Anh cảm thấy như mình đã nói điều gì đó sơ suất khiến chị phật ý.

- Anh xin lỗi! Nếu em cảm thấy điều đó có gì vội vàng thì hãy khoan. Nhưng hàng tối đừng quên gọi điện cho anh.

- Không phải thế đâu - Giọng người đàn bà ngàn ngạt - Anh sẽ thất vọng về em.

- Sao lại thất vọng? Em nói gì lạ thế?

- Em là người không bao giờ hài lòng về bản thân, vậy thì người khác sẽ khó chịu về em lắm.

Thường thì người ta không hài lòng về những cái người ta có, nhưng với người khác lại là chuyện không dễ gì quên.

- Anh đừng an ủi em thế.

- Buổi tối em thường làm gì trước khi đi ngủ? - Sợ người đàn bà buồn, anh đổi đề tài.

- Em thích nghe nhạc. Nhưng chẳng khi nào được nghe.

- Sao thế? Nhà em đông người lắm à?

- Không, ngược lại em ở mỗi một mình.

- Vậy điều gì cản trở em?

- Em cảm thấy nó quá cao xa với mình. âm nhạc chỉ để dành cho những người ở trên cao, chứ không phải những kẻ ở dưới thấp như em.

- Sao em lại nghĩ như vậy? - Anh kêu lên - Anh không nghĩ em là người mặc cảm như thế đâu.

- Em là người đàn bà chỉ muốn mọi người không nhìn thấy mình, quên mình đi.

- Vậy sao em lại gọi điện cho anh?

Lặng im một lúc người đàn bà mới thở dài nói.

- Em cũng không biết tại sao nữa. Nhưng em muốn được nói chuyện với anh hàng tối. Thế thôi.

- Anh rất muốn mời em một ngày nào đó tới nhà anh cùng nghe nhạc với hai cha con anh. Em nghĩ sao?

- Em sẽ rất sung sướng! - Giọng người đàn bà như lạc đi.

- Em khóc đấy à? - Giọng anh hỏi bỗng vô cùng dịu dàng.

- Em có khóc đâu... Thôi anh đi ngủ đi, muộn rồi. Anh nhớ là ngày mai có gió mùa đông bắc. Gió mùa thường kèm theo mưa, nên khi đi làm anh nhớ mang theo áo mưa nhé.

- Cảm ơn em! Chúc em ngủ ngon! Chào em!

- Chúc anh ngủ ngon!

Anh đặt máy xuống, khẽ mỉm cười. Anh bỗng cảm thấy một niềm dịu dàng tràn ngập trong căn phòng ngủ trống trải của mình. Anh tắt đèn và chui vào chăn.

Cuộc gặp gỡ lý thú này xảy ra cách đây hơn hai tháng. Bắt đầu từ một trò đùa tinh nghịch của hai cô gái làm việc cùng phòng với anh.

Thấy vẻ u uất trầm lắng của anh, họ bí mật lấy tên anh gửi đến câu lạc bộ kết bạn của một tờ báo. ít lâu sau, có một cú điện thoại gọi đến nhà vào đêm khuya. Người đàn bà tự giới thiệu là đọc được thông tin về anh trên mục kết bạn và nhận thấy anh có nhiều điểm tương đồng với mình, muốn được làm quen với anh. Mới đầu anh không mặn mà lắm với trò làm quen này, vì trước tới nay anh vốn rất ghét các cuộc môi giới tiếp xúc. Nhưng dần dần anh bị lôi cuốn bởi giọng nói dịu dàng ấm áp, giống giọng nói của vợ anh trước đây. Gần đây anh bắt đầu ngóng đợi những hồi chuông thường rung lên vào một giờ khuya quen thuộc. Những đêm dài trăn trở dường như ngắn lại. Giấc ngủ bớt đi tiếng thở dài. Có lần bé Tũn bắt gặp anh nói chuyện điện thoại vui vẻ, nó đứng ở cửa gườm gườm nhìn anh, rồi lặng lẽ bỏ về phòng riêng của nó. Sau đó anh phải đến
xin lỗi. Đêm ấy nó đòi ngủ với anh. Tưởng nó đã ngủ, anh cầm sách định đọc, bất ngờ nó hỏi anh: "Ba có nhớ mẹ không?". Anh ôm xiết nó vào lòng nói: "Ba làm sao có thể quên mẹ được! Mẹ vẫn sống với ba con mình đấy chứ!". Nó đặt bàn tay bé nhỏ lên má anh: "Thật không hả ba?" - "Thật. Thế con không thấy mẹ thường về trong giấc ngủ à?". Nó im lặng một lúc rồi mới kể: "Đêm hôm nọ con thấy mẹ đứng ở đầu giường con. Mẹ xõa tóc , tóc mẹ dài lắm. Con gọi mà mẹ cứ đi giật lùi, không chịu trả lời. Rồi mẹ bỏ đi". Anh vuốt tóc nó: "Sao con không gọi ba?" - "Con sang phòng ba, nhưng thấy ba đang ngủ nên con lại về". Anh tắt đèn, ôm lấy nó, dỗ dành: "Ba ru con ngủ nhé". Anh hát lại những bài hát ngày xưa cô ấy hay hát ru nó. Bé Tũn thiu thiu ngủ trong lòng anh. Anh không biết sau này liệu mình có đủ can đảm để làm lại cuộc đời không? Lúc này đây, mỗi khi nghĩ đến con anh có cảm giác cuộc đời mình dường như đã khép lại mọi phía, chỉ còn mỗi một ánh sáng từ con bé tỏa ra lôi cuốn, dẫn dắt anh đi. Anh không có ý định chống lại phía tối bao vây cuộc đời mình, mà chỉ cố gắng chắt lọc lấy những hơi thở ấm áp từ nơi ấy phảng phất lại. Người đàn bà kia tuy chưa một lần gặp mặt, nhưng giống như một tia chớp xé tan lớp mây mù đen đặc đủ để anh thấy một cuộc sống không đến nỗi nào hiện ra mờ tỏ dưới ánh trăng mát dịu. Anh rất mong cái ngày được gặp con người ấy, gương mặt ấy, được nghe giọng nói ấy trong cái nhìn bối rối.

Dạo này tới nơi làm việc, hình như vẻ mặt anh có cái gì lạ lắm khiến hai cô gái cùng làm thỉnh thoảng lén nhìn anh rồi đưa mắt nhìn nhau. Mỗi khi anh bất ngờ nhìn lại, thì họ lại giả vờ ngó vào máy vi tính trước mặt ra vẻ chăm chú lắm. Anh cảm thấy rõ giữa họ cùng đang bận tâm về một chuyện nào đó nhưng vẫn còn ngại ngùng không ai chịu nói trước. Sự chăm chú giả vờ. Sự im lặng quá mức kéo căng từng người ra. Cuối cùng chính anh là người không chịu nổi điều đó như sáng nay chẳng hạn, bèn đứng dậy nói:

- Thôi nào, đủ rồi. Có chuyện gì thử nói xem?

Hai cô gái phá lên cười. Anh cũng cười theo. Một cô nói:

- Chúng ta đi cafe đi. ở đó có không khí để tâm sự hơn.

- OK! - Anh đồng ý liền.

Cô gái kia nháy mắt nhìn với bạn đầy ngụ ý:

- Vui vẻ, dễ dãi. Dấu hiệu mới lạ, hứa hẹn một điều dễ chịu.

Anh không có ý phản đối, khẽ mỉm cười.

- Lại cười nữa. Mệnh đề đã được chứng minh.

- Nào, ta đi thôi.

Anh nắm lấy tay hai cô gái kéo ra khỏi phòng.

Ở quán café họ chọn một góc kín đáo mặc dù giờ này rất vắng khách. Anh gọi cho mình một ly cafe đen và hai cốc cam cho hai cô gái, nhưng một cô gái gạ gẫm:

- Ta làm ly cocktail cho bốc. Bọn em hôm nay muốn nói với anh nhiều chuyện lắm.

- Cũng được.

Ba ly cocktail được bê ra. Anh nhấp một ngụm, châm điếu thuốc rồi hỏi ngay:

- Nào, có chuyện gì, nói đi?

- Ai lại vào đề thẳng thừng như thế! - Một cô kêu lên:

- Thế cũng được! - Cô kia nói luôn - Anh yêu rồi phải không?

Anh bật cười, cố rít một hơi thuốc thật dài mà không trả lời ngay.

- Không chơi kiểu tìm cách hoãn binh như thế! - Cô gái kêu lên - Chúng ta đều thích thẳng thắn cơ mà.

- Nói thế nào nhỉ? - Anh lại tiếp tục hút thuốc, mắt nhìn xuống nền nhà.

- Nói thật những điều anh đang trải qua. Người đàn bà kia vẫn gọi điện đến cho anh chứ - Cô gái chất vấn.

- Nhưng anh hỏi thật nhé, bọn em quan tâm đến chuyện này để làm gì?

- Anh cứ trả lời câu hỏi của bọn em đi đã.

- Cô ấy vẫn gọi hàng tối. Anh cũng không hiểu mình ra sao nữa, nhưng rõ ràng là anh luôn chờ mong điện thoại của cô ấy, muốn được nghe giọng nói của cô ấy, được trò chuyện với cô ấy. Thế đã được gọi là yêu chưa? Anh cũng không biết...

Hai cô gái nhìn nhau. Lúc sau một cô lên tiếng:

- Tất cả trò này bọn em bày ra mới đầu chỉ là đùa thôi vì bọn em thấy anh suốt ngày âu sầu, bọn em thương lắm. Nhưng bây giờ nghiêm trọng hơn bọn em tưởng.

Anh cười lớn, khiến cô chủ quán đứng ngoài cửa phải ngoái vào nhìn.

- Bọn em nói gì mà nghiêm trọng thế, hả?

- Chứ không à? Nếu chị ấy tốt thì không sao, chả may phải người không ra gì thì bọn em ân hận suốt đời.

- Đã gặp đâu mà biết người ta không ra gì?

- Chính vì thế mà hôm nay bọn em muốn gặp anh để bảo anh khoan khoan hãy yêu, phải tìm cách gặp gỡ xem thế nào đã.

Rồi cả ba bỗng bật cười ngặt nghẽo.

- Hay thật, khoan khoan hãy yêu - Anh vừa cười vừa
nhắc lại - Chẳng khác nào bắt anh nhịn ốm khi người đã kiệt sức.

- Đã yêu đến thế cơ à? - Một cô tròn mắt lên hỏi.

- Đấy là anh ví như thế? - Gương mặt anh bỗng lắng lại - Ở tuổi anh bây giờ không dễ gì mà ghét, càng không dễ gì mà yêu.

- Thế mới nguy - Cô gái đỏ mặt vì men rượu gật gù - Đã yêu là yêu chết bỏ luôn.

- Anh cũng đã thử hẹn gặp cô ấy, nhưng cô ấy chưa muốn.

- Thế thì có vấn đề rồi, phải cảnh giác, phải tìm mọi cách kéo chị ấy đến cuộc hẹn, hay ở tại nhà anh cũng được.

- Như thế có tiện không? Anh không muốn cô ấy phải khó xử.

- Bọn em sẽ bày cách. Nào, cạn ly đi còn về làm việc.

Lâu lắm rồi anh mới cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm như thế này.

Mấy hôm sau, anh trở về nhà khi chưa hết giờ làm việc và cho chị giúp việc nghỉ sớm. Anh cắm một bó hoa to ở phòng khách.

Bé Tũn quẩn quanh bên anh đầy vẻ ngạc nhiên hỏi:

- Sao hôm nay ba lại mua hoa?

- Nhà mình sẽ có khách, con gái ạ.

- Ai hả ba?

- Một người rất quan trọng.

- Quan trọng với ai hả ba?

- Với ba con mình.

- Có quan trọng bằng mẹ không?

- Mẹ mãi mãi là người thân yêu nhất của ba con mình. Nhưng cuộc sống sẽ có những người khác nữa, cũng cần cho ba con mình giống như mẹ vậy.

Bé Tũn không hỏi nữa, nhưng vẻ mặt nó có vẻ buồn xo, ngồi thu lu trên ghế giả vờ xem ti-vi. Anh ngồi xuống quàng tay qua vai nó. Nó lặng im, không ngả vào người anh như mọi khi. Anh cúi xuống hít mái tóc thơm tho, mềm mại của con bé mà chị giúp việc luôn chăm chút đến như một bà mẹ sạch sẽ cầu toàn.

Có tiếng chuông điện thoại, anh vội lao bổ đến bên máy.

- Chào em - Anh luôn bắt đầu bằng một câu chào quen thuộc.

- Anh đấy ư - Giọng người đàn bà du dương - Em không biết gọi điện cho anh lúc này đã thích hợp chưa, vì hôm nay em bỗng muốn gọi sớm hơn thường lệ.

Từ tối đến giờ anh cũng đang đợi điện thoại của em.

- Thật không?

- Anh không nói dối đâu. Bởi hôm nay anh rất muốn được gặp em.

- Anh có chuyện gì vậy?

- Không phải chuyện của anh mà là chuyện của con gái anh. Từ khi mẹ cháu mất, cháu luôn luôn buồn bã, khó gần. Tối nay cháu có điều gì đó khiến anh không yên tâm. Rất mong có em để chia sẻ. Em là phụ nữ, biết đâu sẽ nghĩ được nhiều điều hay ho hơn anh. Em có đồng ý không?

Đầu dây bên kia lặng đi rất lâu. Anh nhìn về phía bé Tũn. Nó nằm xuống ghế, nhắm mắt giả vờ ngủ.

- Thế nào? - Anh hỏi lại - Em đồng ý đến anh chứ?

- Vâng, em sẽ đến.

- Cảm ơn em. Anh sẽ đợi!

Anh đến bên con gái, bế ôm nó vào lòng, dỗ dành:

- Con muốn ngủ chưa?

Bé Tũn nằm im không trả lời, người nó mềm nhũn. Anh siết nó vào ngực nói:

- Ba yêu con nhất trên đời. Con là tất cả cuộc đời ba, con biết không!

Con Tũn úp mặt vào ngực anh nói nhỏ:

- Con về phòng con cơ!

Anh bế nó về phòng, đặt nó nằm xuống giường, đắp chăn cho nó, vỗ về nó. Nó chưa ngủ nhưng vẫn nằm bất động, vùi mặt xuống gối.

- Ngủ đi con.

Có tiếng chuông cổng. Anh thơm vội con gái, ghé vào tai nó nói nhỏ:

- Ba tiếp khách một lát rồi ba lại vào với con!

Anh chạy ra mở cổng, tim đập rộn.

Trước mặt anh lại là chị giúp việc. Chị lúng túng nói:

- Xin lỗi đã làm phiền anh giờ này. Tôi quên một thứ ở trong bếp. Tôi có thể vào được chứ ạ?

Anh mở rộng cửa, vui vẻ nói:

- Xin chị cứ tự nhiên. Đằng nào tôi cũng đang chờ một người bạn. Chị giúp việc đi thẳng vào bếp rồi lại quay ra ngay.

- Bé Tũn ngủ chưa hả anh? - Chị hỏi khi dừng bước trước căn phòng của con bé.

- Tôi cũng vừa đặt cháu vào giường xong.

- Tôi vào xem cháu thế nào anh nhé?

- Vâng, mời chị!

Chị giúp việc đi vào. Bé Tũn thấy chị thì ngồi dậy, vẻ vui mừng. Chị ghì siết lấy nó vào ngực mình:

- Con gái chưa ngủ à? Con có bị mệt không?

Bé Tũn lắc đầu.

- Muộn rồi, cô ru con ngủ nhé! Nào, ngoan nào, nằm xuống đi.

Chị cất tiếng ru khe khẽ: "Cái cò đi đón cơn mưa. Tối tăm mù mịt... ờ... ớ... ai đưa cò về. Cò về thăm quán cùng quê. Thăm cha, thăm mẹ... ơ... ơ cò về thăm... à... anh...". Một bài hát ru Nam Bộ. Và cuối cùng là bài "Ánh trăng trắng ngà" cùng bài thơ "Cô gái hay nàng tiên".

Ở phòng ngoài anh cố lắng nghe, khẽ cười một mình. Chị ấy đã học thuộc tất cả những bài hát ru ngày xưa cô ấy vẫn thường hát từ lúc nào mà anh không hay biết.

Chị giúp việc trong phòng bé Tũn bước ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.

- Cháu ngủ rồi hả chị?

- Ngủ rồi! - Chị khẽ gật đầu - Xin phép anh tôi về.

- Chị uống chén nước đã? - Anh rót nước ra ly.

- Khách của anh chưa tới à? - Chị nhấp một ngụm nước và hỏi.

- Cô ấy thế nào cũng tới. Cô ấy đã hứa rồi.

- Anh yêu cô ấy rồi phải không?

- Rất khó nói chị ạ! - Anh cười ngượng nghịu - Nhưng có lẽ là như vậy!

- Cô ấy thế nào?

Anh hút thuốc mơ màng nhìn theo làn khói đang tan loãng ở trước mặt:

- Nghe giọng nói tôi đoán cô ấy rất đẹp chị ạ!

- Vậy à? - Chị giúp việc nhìn ra cửa - Thôi chào anh, tôi phải về đây.

Chị đi ra. Anh nhìn theo với đôi mắt đầy thương cảm. Ngày xưa chị là một cô bé xinh đẹp. Năm lên tám tuổi bỗng nhiên chị bị ốm rất nặng. Sau đó chị đã không chết, nhưng cuộc sống của chị thì vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc ấy. Cuộc đời chỉ xô xát gương mặt chị, còn cơ thể chị mãi mãi ở tuổi lên tám với chiều cao chỉ có mét mốt. Mẹ chị, một người đàn bà học thức và nhiều mơ mộng đã che chở chị khỏi ánh mắt tò mò của người đời bằng tình yêu cực đoan của bà. Bà thuê người về nhà dạy cho chị những cái mà bà thấy cần thiết cho cuộc đời chị. Khi hai ông bà mất, các em đã có cuộc sống riêng, chị ở lại ngôi nhà thừa kế đó một mình, không làm phiền đến ai. Chị làm hoa lụa cho những cửa hàng hoa giả trong thành phố và thêu gối cưới cho các cặp trai gái chuẩn bị thành hôn. Đôi khi chị còn dư tiền để cho các cháu. Vợ anh rất yêu quý và tin tưởng chị. Cô ấy thường tâm sự chuyện gia đình, chồng con, chuyện thế sự để nghe từ chị những lời cần thiết. Khi cô ấy mất, chị khóc nhiều lắm. Chị khóc cho cuộc đời xấu số ngắn ngủi của người đàn bà trẻ, cũng vừa khóc cho cuộc đời mình, họ đang nương tựa vào nhau thì bỗng dưng bị đập tan như quả trứng ném vào tảng đá. Sau đám tang, chị thường sang giúp anh dỗ dành bé Tũn. Cả anh, cả bé Tũn cùng níu vào hình bóng người vừa khuất vẫn còn lưu lại trong chị. Khi bé Tũn không rời chị ra nữa thì anh đề nghị chị sang giúp việc cho bố con anh. Chị đắn đo mãi chưa chịu nhận lời. Hàng xóm xúm vào mỗi người một câu, cuối cùng thì chị đồng ý. Chị đã làm tất cả những gì có thể để bóng hình người đã khuất không phai mờ trong ngôi nhà này, từ vị trí của các đồ vật quen thuộc, các món ăn hàng ngày, những sở thích của anh... Đôi lúc anh nghĩ, dường như người vợ sống lại trong hình hài bé nhỏ của chị. Nghĩ thế thôi cũng chợt thấy lòng ấm áp hơn rất nhiều. Anh biết tất cả điều đó và hiểu rằng, anh đang mang nợ chị nhiều lắm, món nợ mà anh không sao trả nổi. Chị đã tới với cha con anh đúng vào thời điểm khủng khiếp nhất, khi anh chợt thấy trên thế gian này chỉ có một người đàn bà, người ấy lại bỗng dưng biến mất trước mắt anh, để lại cho anh khoảnh trống vắng còn khủng khiếp hơn cả cái chết.

Bỗng có tiếng chuông điện thoại đúng lúc đồng hồ treo tường điểm mười hai tiếng. Anh giật bắn người và tràn ngập nỗi hoảng hốt không sao hiểu nổi. Đợi tới hồi chuông thứ tư anh mới dám cầm lấy ống nghe. ở đầu dây bên kia một giọng nói nghèn nghẹn nghe không rõ lắm, báo tin người đàn bà mà anh đang chờ đợi đã bị tai nạn ô-tô vừa mất cách đây mấy phút. Anh buông rơi điện thoại, ngã vật xuống ghế salon.

Ngoài đường, con đường nhỏ có hàng cây lim lá xanh ngắt chạy ngang qua nhà anh, gió mùa đông bắc đang đuổi nhau chạy ràn rạt trên các vòm lá như những đứa trẻ ngông cuồng.

Anh không biết rằng, vào lúc ấy, từ trong trạm điện thoại công cộng ở gần cổng nhà anh, một bóng người bé nhỏ lũn cũn đi ra. Trên đầu người ấy trùm chiếc khăn san. Chiếc khăn chạy suốt dọc thân người. Chạm gần xuống đất. Người ấy vừa đi vừa túm chặt lấy mép khăn để gió khỏi lùa vào trong. Còn tay kia kéo góc khăn lên lau mắt.

Hôm sau đến cơ quan, anh kể lại vắn tắt cho hai cô gái nghe chuyện xảy ra đêm qua. Không đợi nghe lời bình luận của họ, anh vội bỏ đi. Anh đến một quán cà-phê xa lạ, vắng vẻ để ngồi. Anh ngồi ở đó đến tận chiều tối, lúc thành phố đã lên đèn. Có lẽ đêm nay anh sẽ lang thang trên những con phố vắng để được một mình tự thoại, mà không phải lo về bé Tũn, không sợ ai làm phiền. Anh yên tâm
rằng giờ này bên cạnh bé Tũn đã có chị giúp việc chu đáo, dịu dàng như mẹ của bé ngày xưa vậy. Ngày xưa ấy có bao giờ trở lại...

Friday, August 31, 2007

Ly hôn - Nguyễn Đông Thức



Sau 2 chuyện tình yêu, lại tiếp tục một chuyện tình yêu (mà ngẫm ra thì trong Kho của mình cứ toàn chuyện tình yêu ấy nhỉ, đề tài muôn thuở ) nhưng đây là một câu chuyện khá thực tế, không phải tình yêu căng tròn của tuổi trẻ mà là tình yêu bao gồm cơm áo gạo tiền và các trách nhiệm khác trong hôn nhân. Dù sao đi nữa, tình yêu vẫn cứ là tình yêu luôn cần sự quan tâm chăm sóc và nâng niu giữ gìn dù khi trẻ hay đã già. Có ai ví tình yêu như một cái cây, không tưới nước và chăm bón thì sẽ chẳng mấy chốc héo rũ...

---------------------------------------------------

Ly Hôn
Tác giả : Nguyễn Đông Thức

Trái với sự lo xa của vài người bạn, bữa tiệc nhỏ chia tay của hai vợ chồng Thạch - Ngọc lại diễn rất thân mật, vui vẻ. Đã khá lâu rồi, hôm nay Ngọc mới trổ tài nội trợ cho một bữa tiệc khoảng mười người, tất cả đều là bạn thân nhất của Thạch và Ngọc. Năm năm trước, họ đều có mặt đầy đủ trong đám cưới hai người. Dĩ nhiên họ cũng, người thì qua một tấm thiệp nhỏ đính kèm món quà, người thì qua lời phát biểu trên micrô, đều thành thât chúc mừng Thạch - Ngọc sẽ sống bên nhau trăm năm hạnh phúc, mặc dù nếu lời chúc đó mà thành hiện thực, thì Thạch sẽ thọ đến 128 tuổi, còn Ngọc 125. Năm năm sau, họ lại cũng có mặt trong bữa tiệc này, và lại cũng rất thành thật chúc mừng Thạch và Ngọc đã chia tay rất đúng lúc, hợp pháp, êm đềm.

Có lẽ tận đấy lòng, họ không vui, nhưng người nào cũng cố tỏ ra tự nhiên, nhiệt tình. Vả lại, tất cả đều đã làm hết cách để mong hàn gắn hai người rồi. Chính bữa tiệc hôm nay, sở dĩ có, cũng do sự đồng lòng đề nghị và nhiệt tình tham gia tổ chức của họ, có thể coi như một cố gắng cuối cùng của đám bạn đáng quý này.

Võ phát biểu sau khi nuốt một miếng lớn bò beefsteak:

- Thú thật tôi chưa hề thấy vợ chồng nào chia tay nhau mà lại làm tiệc đãi bạn bè đàng hoàng như Thạch - Ngọc. Đây là một bài học rất hay mà có thể tôi sẽ bắt chước.

Minh, vợ Võ, lườm chồng:

- Anh muốn lắm phải không? Muốn thì ngày mai tôi đãi trước cũng được, thủ tục còn lại làm sau!
Võ xanh mặt, chắp tay làm bộ vái vợ:

- Trời ơi, tôi giỡn chút không được sao bà? KHông có bà thì làm sao tôi sống được!

Cả bàn tiệc cười ồ. Trọng hỏi, khi tiếng cừơi đã dứt:

- Các bạn có đồng ý với tôi sắp tới, một trong những điều mà Thạch tiếc đầu tiên sẽ là… những bữa ăn ngon như thế này không?

Việt, ngừơi đàu tiên có sáng kiến tổ chức buổi họp mặt hôm nay, mới uống nửa ly mà mặt đã đỏ gay, cãi:

- Tôi nghĩ là ông Thạch sẽ tiếc nhiều thứ lắm, chứ không phải chỉ chuyện ăn uống tầm thường đâu. Thí dụ như…cái này không phải rượu nói đâu nghen. Xin lỗi chị Ngọc chứ, năm năm nay tôi thấy chị chẳng già đi chút nào cả. Vẫn trẻ trung, tươi tắn và…hôm nay thì càng đẹp tuyệt!

Thạch lườm Việt. Thằng này đã thành tật, cứ rượu vô là phát ngôn thoải mái, chẳng nể ai cả. Nhưng lần này, Thạch liếc qua Ngọc. Coi bộ nó nói đúng. Hôm nay Ngọc đẹp thật. Lần đầu tiên sau cả một thời gian dài ít ngắm nhìn vợ, Thạch thấy rất rõ điều đó.

Ngọc hơi đỏ mặt:

- Các anh khen tôi làm gì? Đâu phải cứ nấu ăn ngon và đẹp là giữ được chồng đâu!

Mai, bạn gái của Ngọc, còn độc than và có nhiều hiện tượng đang rất muốn có chồng, tò mò hỏi:

- Vậy cái gì mới giữ được chồng chị?

Trọng bật cười ha hả:

- Hỏi cho nó đàng hoàng! “Giữ được chồng chị” nghĩa là sao? Coi chừng tôi hiểu lầm là cô Mai muốn tiếp tục nhận giữ ông Thạch thay cho Ngọc đấy!

Bữa tiệc vui vẻ quá. Thạch thấy thoải mái lắm. Anh lại liếc sang Ngọc, thấy người mà về mặt nguyên tắc nay chẳng còn gì dính dáng đến mình nữa này cũng đang có vẻ tươi tỉnh lắm, chẳng có chút buồn nản hay cau có, khó ưa như trước đây.

Hữu lại đặt vấn đề:

- Hồi đám cưới Thạch - Ngọc, lúc tặng quà, tôi có nói là bao giờ hai người không ở với nhau nữa thì phải trả lại cho tôi, vì công tôi đi tìm quà cực quá! Anh Thạch cam kết sẽ không bao giờ có chuyện đó, vậy mà bây giờ lại để cho nó xảy ra! Tôi đề nghị hai người phải đền lại món quà cho tôi.

Thạch cười ngượng ngập:

- Được rồi, được rồi! Bao giờ ông có vợ tôi sẽ tặng lại cho ông một món quà y chang như vậy.

Hữu kêu lên:

- Sao lại một món? Hai chứ! Quên rồi à!

Thạch lúng túng nhìn Ngọc cầu cứu. Ngọc làm lơ, quay sang Mai trao đổi chuyện riêng. Hữu vẫn không tha:

- Thấy chưa? Ông có nhớ gì đâu? Tôi có đọc ở đâu đó câu này: “Ngừơi nào có trí nhớ không tốt thì sẽ hiếm khi giữ được hạnh phúc gia đình”. Đúng thật!

Mai hỏi lại:

- Sao vậy?

- Bởi vì ngừơi đó sẽ không nhớ được bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ của hai ngừơi, và vì vậy, sẽ không thể dễ thông cảm và tha thứ cho nhau được khi những gì không vừa ý sẽ lần lượt xếp hàng hiện ra trong cuộc sống chung.

Thạch và Ngọc cùng cúi mặt. Thấy vậy, Quang, phóng viên ảnh của một tờ báo, cũng bắt chước Hữu, tuyên bố:

- Sẵn ông Hữu đòi lại quà, tôi cũng có ý xin trình bày ra đây. Tôi là người đã chụp ảnh đám cưới Thạch - Ngọc, cảnh mà tôi chụp đạt nhất tới giờ trong lịch sử chụp đám cưới của tôi, là cảnh hai ông bà đeo nhẫn cho nhau. Năm ấy tôi lấy tấm ảnh gửi dự thi ảnh nghệ thuật, với cái tên “Cuối cùng của một tình yêu”. Ảnh bị loại ngay vòng đầu vì cái tựa không phù hợp, so với vẻ mặt hí hửng của hai người. Bây giờ nghỉ chơi nhau rồi thì trả lại nhẫn cho nhau đi, để tôi chụp lại, chắc hợp hơn. Tôi vẫn còn mê cái tựa đề đó lắm.

Thạch và Ngọc nhìn nhau. Thật ra hai cái nhẫn đều do Ngọc đi mua, có đo tay mỗi người cẩn thận. Bây giờ…Chẳng lẽ lại cởi ra trả nhau trước mặt mọi người? Ngọc lén đưa tay xuống dưới bàn, thử rút nhẫn ra, nhưng không sao làm được chuyện đó. Năm năm với nhiều công việc nội trợ cực nhọc đã làm tay Ngọc to ra rồi. Thạch cũng vậy. Từ ngày lấy vợ, anh mập hơn. Những bữa cơm đúng giờ, ngon miệng. Anh sống điều độ hơn, ít đi nhậu bạt mạng như trước, sáng có điểm tâm đàng hoàng, không sang nhưng có thể đi làm với cái bụng no. Chiếc nhẫn bây giờ có muốn rút ra chắc cũng tốn ít nhiều xà phòng.

Quang tinh mắt tiếp:

- Tháo nhẫn không ra rồi phải không? Dễ gì, thấy chưa? Đâu phải không có lý do khi người ta đã chọn cái nhẫn làm vật ràng buộc đời nhau. Thường thì mang vào bao giờ cũng dễ mà tháo ra thì rất khó.

Thấy Thạch và Ngọc có vẻ buồn buồn, Võ nâng ly:

- Thôi, chuyện gì đến, đã đến. Dù sao chúng ta cũng hãy nâng ly mừng Thạch, Ngọc. Trong khu tập thể này, phòng tôi sát phòng Thạch, Ngọc. Tôi xin xác nhận với các bạn là cả hai đã không sống được với nhau hạnh phúc như chúng mình và chính họ từng mong muốn.. Thật vậy, trong chuyện này chúng ta không thể trách ai cả. Có nhiều điều mâu thuẫn, thậm chí nhiều cá tính trái biệt nhau, chỉ bộc lộ trong quá trình chung sống, không thể lường trước được. Như bà vợ tôi chẳng hạn. Tới giờ thì nội cái chuyện bả thích ăn thịt hay ưa gặm xương, tôi cũng chưa biết được.

Minh trợn mắt nhìn chồng:

- Anh này! Nói năng gì kỳ vậy?

Mai lại hỏi:

- Sao lạ vậy anh Võ?

Võ tỉnh queo:

- Thì hồi chưa cưới, đi đâu ăn tiệc với nhau, tôi gắp thịt cho bả, bả đều…dứt đẹp. Đến khi ở với nhau rồi, nhất là từ lúc có con, vào bữa cơm, bả cứ lén gắp xương ăn. Nhưng rồi đi ăn tiệc ở đâu khác, thí dụ như hôm nay chẳng hạn, bả lại “chơi” toàn là thịt! Kìa trong ché còn nhiều ghê chưa? Vậy bả thích ăn cái gì? Tôi cũng chưa biết. Và ông Thạch thử trả lời coi bà Ngọc thế nào? Có cũng khó hiểu như vậy không?

Mọi ngừơi cùng cười, nhưng Thạch hiểu Võ, cũng như các bạn nãy giờ, đều bằng cách này cách nọ muốn anh suy nghĩ lại. Anh nhớ đúng là Ngọc luôn nhường nhịn anh trong những bữa ăn, trong cuộc sống chung, cho đến một lúc anh coi chuyện đó là bình thường, chẳng để ý đên nữa.
Việt rót đầy một ly bia, bưng hai tay đưa cho Thạch:

- Thôi, dẹp ba chuyện đó đi, giờ này mà còn dễ hiểu, khó hiểu gì nữa! Hai ông bà cùng uống với nhau một ly cuối đi. Mỗi người năm mươi phần trăm!

Thạch và Ngọc đứng lên, không dám nhìn vào mắt nhau. Thạch nói:

- Em uống trước đi. Chạm môi thôi cũng được.

Ngọc cầm ly, tay run làm sóng sánh một ít ra ngoài. Cô nhớ lại trước kia, trong lần đầu uống với nhau như vậy, Thạch lựa ngay chỗ cô chạm môi, uống cạn ly một cách ngon lành và khen chưa bao giờ được uống rượu ngọt và thơm như vậy.

Họ nhìn nhau. Ngọc thấy có vài sợi tóc mai của Thạch đã bạc. Cuộc sống của ngừơi đàn ông là để cho xã hội, cho công việc? Còn Thạch, anh cũng thấy ở đuôi mắt Ngọc đã rạn những nếp nhăn nhỏ hình chân chim. Trong đó, có nếp nhăn nào đã hình thành từ những đêm Ngọc mòn mỏi thức đợi anh đi chơi với bạn bè về quá khuya? Cả hai cùng thấy xót xa, cùng không còn nhớ gì nữa về những muộn phiền, cay đắng mà hai người đã dành cho mình.

Mấy tháng rồi hai người mới đứng gần nhau như vậy. Trong khi chờ đợi hoàn tất thủ tục ly hôn, họ đã sống “ly thân tại chỗ”. Căn phòng bị ngăn đôi ở giữa bằng một tấm màn dày. Họ không còn ăn cơm tối và điểm tâm với nhau nữa. Cơ quan Ngọc có tổ chức nấu ăn trưa. Chiều về, cô ghé phòng Mai cùng ăn tối. Sáng cô đi sớm, chẳng biết có ăn gì không. Cái bếp dầu hôi và bếp điện của hai ngừơi nguội ngắt, lạnh tanh, chỉ còn dùng vào việc nấu nước uống, có khi hai ngày chưa hết một ấm. Tình trạng đó cũng làm bạn bè ngại, không dám đến.

Thạch uống cạn ly, thấy ngừơi lâng lâng một cảm giác vừa sảng khoái, vừa buồn nản. Những người bạn cũng cùng cạn ly. Quang bấm mấy “pô” hình. Miệng ai nấy cùng cười toe toét, chẳng khác gì đây chính là ngày cưới của Thạch và Ngọc. Thạch có cảm tủơng như vậy. Dường như năm năm trời chỉ là một cái chớp mắt. Dường như Ngọc đứng kia,
đang chia tay với bạn bè, để rồi sẽ quay vào với anh, sẽ hổ thẹn úp mặt vào vai anh khi anh hấp tấp bế bổng cô lên đi vào phòng trong…

Ngọc đi ra, tiễn khách xuống tận chân cầu thang. Cảm thấy hơi chếnh choáng, Thạch ngồi lại, với chiếc bàn ăn bừa bãi chén đĩa và nhũng chiếc gạt tàn đầy ắp những mẫu thuốc hút dở tắt ngúm. Vừa mới đầy người, đầy tiếng cười nói ồn ào, căn phòng bỗng yên tĩnh trống vắng một cách lạnh lùng. Thạch đốt một điếu thuốc, thấy tay mình run run. Anh đưa mắt nhìn một lượt suốt căn phòng. Tối nay, Ngọc đã tháo tấm màn ngăn đôi nên nó bỗng rộng hơn rất nhiều, và mấy tháng rồi, Thạch mới thấy tấm ảnh mà Quang gọi là “Cuối cùng của một tình yêu” vẫn còn treo y chỗ cũ, phần bên Ngọc ở. Đúng là cả hai gương mặt trong ảnh biểu lộ một hạnh phúc tràn trề. Ai, trong hai ngừơi, có lỗi về cái kết thúc của ngày hôm nay?

Ngọc vào, hai ngừơi ngồi lại ở bộ salông nhỏ, uống trà. Đúng thứ trà Thái Nguyên pha đậm theo “gu” của Thạch, nhưng hương trà vẫn không thơm bằng hương ngừơi Ngọc thoảng sang. Thạch buột miệng:

- Dầu thơm gì có mũi dễ chịu quá!

- Soir de Paris. Em mới mua.

Thạch nhướng mắt nhìn Ngọc như một lời dò hỏi.

Trong cuộc sống chung trước đây, lúc đầu lãnh tiền được bao nhiêu, Thạch đều đưa hết cho Ngọc. Rồi thỉnh thoảng anh lại lấy lại chút ít để uống cà phê, hút thuốc, đi chơi với bạn. Riết rồi anh tự động giữ lại một khoản, chỉ đưa phần gọi là thu nhập chính cho Ngọc, cũng là phần ít nhất. Ngọc chẳng nói gì mà Thạch thì thấy ăn uống trong gia đình vẫn vậy, nên cũng yên tâm. Anh vô tình đâu hiểu Ngọc dường như không còn tiêu xài, may sắm gì cho riêng mình nữa từ ngày về sống với anh. Cũng có lúc anh thấy Ngọc hơi luộm thuộm, không còn “mát mắt” như trước, nhưng anh chỉ cho là tại Ngọc quá lu bu công việc. Vậy thôi!

Mấy tháng qua, Thạch mới ngạc nhiên khi thấy toàn bộ thu nhập của anh chỉ dùng vào việc ăn uống thôi cũng muốn không đủ. Thu nhập của Ngọc chắc chắn không cao hơn anh. Trước kia, cô đã làm thế nào để vẫn lo cho anh được chu đáo đến từng ly cà phê sáng như vậy?

Ngọc hiểu cái nhìn của Thạch, trả lời:

- Em đuợc thưởng sáng kiến và được tăng lương nữa.

Thạch lại chợt phát hiện, trứơc giờ mình quá ít để ý đến công việc của Ngọc, đến nỗi anh hơi bất ngờ khi nghe tin Ngọc được thưởng sáng kiến. Hoá ra có những cố gắng vươn lên bên trong con ngừơi thân thiết nhất với mình, mà sự vô tâm làm cho mình không nhận ra. Kỳ lạ. Đó là sáng kiến gì vậy? Chưa nói là vợ chồng, hai ngừơi ở chung nhà mà còn không biết những chuyện như vậy của nhau thì đáng trách thật!

Thạch băn khoăn:

- Mai mốt em tính sao?

- Đây là nhà ở tập thể của cơ quan anh. Em định ở nhờ anh vài bữa rồi sẽ dọn đến cùng ở tạm với Mai.

Thạch đã biết căn phòng nhỏ như cái lỗ mũi của Mai. Anh vội nói:

- Về việc đó thì em khỏi lo, cứ ở lại đây đi. Anh sắp đi học hơn một năm, không ai lấy phòng lại đâu.

Ngọc nói nho nhỏ:

- Thôi, ở đây buồn lắm…

Cả hai cùng im lặng một lúc, và ngạc nhiên khi nhận thấy sự lúng túng và nguợng nghịu của chính mình, như thể họ là hai ngừơi chưa hiểu gì về nhau và mới làm quen với nhau trong buổi tối nay.
Thạch lại hỏi một câu…ngoài lề:

- Cái áo này em cũng mới may bằng tiền thưởng à?

- Đâu có, áo này em may hai năm rồi. Kỳ đó em may tính mặc trong ngày sinh nhật, để đi chơi với anh, nhưng hôm đó giờ chót anh lại bị đi công tác xa đột xuất, rồi lu bu hoài không có dịp mặc.
Thạch nhớ lại, lần đó anh lo cho công việc quá, đã quên không mua quà sinh nhật cho Ngọc. Anh biết mình sai, nhưng sau đó, thấy Ngọc không nói gì thì cũng…cho qua, chặc lưỡi nghĩ: “Vợ chồng còn cả đời ở với nhau!”

Anh làm sao hiểu được, dù Ngọc không nói gì, những trong lòng người vợ trẻ ấy đã buồn tủi thế nào, và những vết rạn nứt báo hiệu sự đổ vỡ bắt đầu hiện ra từ dạo ấy. Khi nghĩ “còn cả đời với nhau”, anh cũng không hiểu “cả đời” ấy chính là sự góp nhặt, chắt chiu, vun vén của từng ngày từng giờ. Và sự thờ ơ sẽ giết chết tình yêu cũng dễ dàng không thua gì sự dối trá.

Thạch nghe như Ngọc vừa thở dài. Hay đó là tiếng thở dài của anh?